Ca Thương 1
VIE2010

Ca Thương 1

1
Lời than van về thành Giê-ru-sa-lem
1Ôi! Xưa là thành đông đúc,
Nay ngồi quạnh quẽ một mình!
Xưa đầy quyền thế giữa các dân,
Nay như một góa phụ!
Xưa là nữ chúa giữa các tỉnh,
Nay là kẻ lao dịch khổ sai!
2Nàng khóc nức nở suốt đêm,
Nước mắt tràn đôi má.
Bao người yêu thuở trước,
Không ai an ủi nàng.
Bạn bè phản bội nàng,
Trở thành bọn nghịch thù.
3Giu-đa bị lưu đày khốn khổ,
Chịu nô dịch nặng nề.
Sống nhờ giữa các dân,
Không tìm được nơi an nghỉ.
Những kẻ truy đuổi đã bắt được nàng,
Khi nàng lâm vào bước đường cùng.
4Đường phố Si-ôn tang tóc
Vì không còn ai đến trong ngày lễ hội.
Mọi cửa thành hoang vu,
Các thầy tế lễ thở than;
Các trinh nữ khổ đau,
Thân phận nàng chìm trong cay đắng.
5Đối thủ nàng trở thành kẻ thống trị,
Kẻ thù nàng được thịnh vượng,
Vì Đức Giê-hô-va làm cho nàng khốn khổ
Bởi tội lỗi nàng nhiều quá.
Con cái nàng bị bắt,
Đưa đi lưu đày trước mặt kẻ thù.
6Ánh hào quang của con gái Si-ôn
Đã biến mất.
Các thủ lĩnh nàng như đàn nai
Không tìm ra đồng cỏ;
Không còn sức chạy trốn
Trước những kẻ săn đuổi.
7Trong những ngày khốn khổ lang thang,
Giê-ru-sa-lem nhớ lại những báu vật
Mà xưa kia mình thừa hưởng.
Khi dân nàng rơi vào tay kẻ thù,
Chẳng một ai tiếp cứu,
Quân thù nhìn nàng chế nhạo
Cảnh hoang vu của nàng!
8Giê-ru-sa-lem phạm tội nặng nề,
Vì vậy, đã trở nên ô uế;
Mọi kẻ từng tôn kính nàng nay khinh dể cười chê,
Vì chúng thấy nàng trơ trụi.
Chính nàng cũng thở than
Và ngoảnh mặt đi.
9Vết bẩn còn trên váy nàng;
Nàng chẳng nghĩ đến tương lai;
Nàng đã sa sút khác thường
Mà chẳng ai an ủi!
“Lạy Đức Giê-hô-va, xin đoái xem nỗi ưu phiền của con,
Vì kẻ thù đã huênh hoang tự đắc!”
10Kẻ thù đã dang tay
Cướp sạch mọi thứ quý giá của nàng;
Chính nàng nhìn thấy các dân ngoại
Xông vào đền thánh,
Chúng là kẻ mà Ngài đã cấm
Không được vào hội của Ngài.
11Cả dân nàng vừa đi xin bánh
Vừa thở than;
Đổi cả kho tàng để có thức ăn
Để làm tươi tỉnh linh hồn mình.
“Lạy Đức Giê-hô-va xin đoái xem,
Vì con tủi nhục biết chừng nào!”
12“Hỡi những tất cả những ai đi qua đây! Các người không quan tâm gì sao?
Hãy đến và xem!
Có nỗi buồn nào sánh được
Với nỗi buồn mà Đức Giê-hô-va đã giáng trên tôi,
Mà Ngài trừng phạt tôi
Trong ngày Ngài nổi giận phừng phừng chăng?
13Từ trên cao Ngài đã giáng lửa xuống
Thiêu đốt xương cốt tôi.
Ngài đã giăng lưới dưới chân tôi,
Làm cho tôi thối lui.
Ngài bỏ tôi cô quạnh,
Mòn mỏi suốt cả ngày.
14Tội lỗi tôi bị buộc vào cái ách
Chính tay Ngài buộc chúng lại với nhau.
Nó đè nặng trên cổ tôi,
Bào mòn sức lực tôi.
Chúa đã phó tôi vào tay chúng,
Là những kẻ mà tôi không chống cự nổi!
15Chúa đã khinh thường
Mọi lính chiến ở giữa tôi;
Ngài triệu tập một đội quân đông đúc chống lại tôi
Để nghiền nát các thanh niên tôi;
Chúa đã giày đạp trinh nữ Giu-đa
Như đạp nho trong hầm ép rượu.
16Vì thế mà tôi khóc;
Mắt tôi tuôn trào giọt lệ;
Vì người an ủi tôi đã xa tôi,
Không ai làm tươi tỉnh tâm linh tôi.
Con cái tôi bơ vơ,
Vì kẻ thù đã thắng thế.”
17Si-ôn đưa tay ra,
Nhưng chẳng ai an ủi nó;
Đức Giê-hô-va đã khiến cho các lân bang
Trở thành kẻ thù của Gia-cốp;
Giê-ru-sa-lem đã trở thành
Một vật ô uế ở giữa chúng.
18“Đức Giê-hô-va là Đấng công chính,
Vì tôi đã chống lại mệnh lệnh Ngài.
Hỡi tất cả các dân, hãy lắng nghe
Hãy nhìn nỗi khổ đau của tôi!
Thanh niên, thiếu nữ tôi
Đã bị lưu đày.
19Tôi đã kêu cầu những người thân thiết
Nhưng họ lừa dối tôi;
Các thầy tế lễ và trưởng lão
Đã chết trong thành,
Trong lúc tìm thức ăn
Để phục hồi sức lực.
20Lạy Đức Giê-hô-va, xin đoái xem!
Con đang khốn khổ dường nào;
Ruột gan con rối bời; lòng con nổi loạn.
Vì con vô cùng ngang bướng!
Ngoài đường gươm đao chém giết
Trong nhà chết chóc tràn lan.
21Chúng nghe tiếng con than thở,
Nhưng không ai đến an ủi.
Mọi kẻ thù con đều mừng rỡ,
Khi Ngài đem tai họa đến cho con.
Xin đem ngày mà Ngài đã rao báo đến,
Để chúng cũng khốn khổ như con.
22Xin cho mọi gian ác chúng lộ ra trước mặt Ngài!
Xin Ngài phạt chúng
Như Ngài đã phạt con
Vì mọi tội con đã phạm;
Con đã than thở nhiều
Và tim con héo hắt.”

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.

Tìm hiểu thêm về Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010