Thi-thiên 73
VIE1925

Thi-thiên 73

73
QUYỂN THỨ BA
(Từ đoạn 73 đến đoạn 89)
So-sánh sự cuối-cùng của kẻ ác và của người công-bình
Thơ A-sáp làm
1Đức Chúa Trời thật đãi Y-sơ-ra-ên cách tốt-lành,
Tức là những người có lòng trong-sạch.
2Còn về phần tôi, chân tôi đã gần vấp,
Suýt chút bước tôi phải trượt.
3Vì khi tôi thấy sự hưng-thịnh của kẻ ác,
Thì có lòng ganh-ghét kẻ kiêu-ngạo.
4Vì trong cơn chết chúng nó chẳng bị đau-đớn;
Sức-lực của chúng nó vẫn đầy-đủ.
5Chúng nó chẳng bị nạn-khổ như người khác,
Cũng không bị tai-họa như người đời.
6Bởi cớ ấy sự kiêu-ngạo làm cây kiềng cho cổ chúng nó;
Sự hung-bạo bao-phủ chúng nó như cái áo.
7Mắt chúng nó lộ ra trong mỡ;
Tư-tưởng lòng chúng nó tuôn tràn ra.
8Chúng nó nhạo-báng, nói về sự hà-hiếp cách hung-ác:
Chúng nó nói cách cao-kỳ.
9Miệng thì nói hành thiên-thượng,
Còn lưỡi lại phao-vu thế-gian.
10Vì cớ ấy dân-sự Ngài xây về hướng đó,
Và chúng nó uống nước cạn chén.
11Chúng nó rằng: Làm sao Đức Chúa Trời biết được?
Há có sự tri-thức nơi Đấng Chí-Cao sao?
12Kìa là những kẻ ác,
Chúng nó bình-an vô-sự luôn luôn, nên của-cải chúng nó thêm lên.
13Tôi đã làm cho lòng tôi tinh-sạch,
Và rửa tay tôi trong sự vô-tội, việc ấy thật lấy làm luống-công;
14Vì hằng ngày tôi phải gian-nan,
Mỗi buổi mai tôi bị sửa-phạt.
15Nếu tôi có nói rằng: Ta sẽ nói như vậy;
Ắt tôi đã phạm bất-trung cùng dòng-dõi con-cái Chúa.
16Khi tôi suy-gẫm để hiểu-biết điều ấy,
Bèn thấy là việc cực-nhọc quá cho tôi,
17Cho đến khi tôi vào nơi thánh của Đức Chúa Trời,
Suy-lượng về sự cuối-cùng của chúng nó.
18Chúa thật đặt chúng nó tại nơi trơn-trợt,
Khiến cho chúng nó hư-nát.
19Ủa kìa, chúng nó bị hủy-diệt trong một lát!
Chúng nó vì kinh-khiếp mà phải tiêu-hao hết trọi.
20Hỡi Chúa, người ta khinh-dể chiêm-bao khi tỉnh-thức thể nào,
Chúa khi tỉnh-thức cũng sẽ khinh-dể hình-dạng chúng nó thể ấy.
21Khi lòng tôi chua-xót,
Và dạ tôi xôn-xao,
22Thì bấy giờ tôi ở ngu-muội, chẳng hiểu-biết gì;
Trước mặt Chúa tôi ở khác nào một thú-vật vậy.
23Song tôi cứ ở cùng Chúa luôn luôn:
Chúa đã nắm lấy tay hữu tôi.
24Chúa sẽ dùng sự khuyên-dạy mà dẫn-dắt tôi,
Rồi sau tiếp-rước tôi trong sự vinh-hiển.
25Ở trên trời tôi có ai trừ ra Chúa?
Còn dưới đất tôi chẳng ước-ao người nào khác hơn Chúa.
26Thịt và lòng tôi bị tiêu-hao;
Nhưng Đức Chúa Trời là sức-lực của lòng tôi, và là phần tôi đến đời đời.
27Vì kìa, những kẻ xa Chúa sẽ hư-mất;
Chúa sẽ hủy-diệt hết thảy kẻ nào thông-dâm, xây-bỏ Chúa.
28Nhưng lấy làm tốt thay cho tôi đến gần Đức Chúa Trời:
Tôi nhờ Chúa Giê-hô-va làm nơi nương-náu mình,
Đặng thuật lại hết thảy các công-việc Ngài.

© 1998 United Bible Societies. All right reserved. 


Tìm hiểu thêm về Kinh Thánh Tiếng Việt 1925

YouVersion sử dụng cookies để cá nhân hóa trải nghiệm của bạn. Bằng cách sử dụng trang web của chúng tôi, bạn chấp nhận việc chúng tôi sử dụng cookies như được mô tả trong Chính sách bảo mậtcủa chúng tôi.