Gióp 30
KTHD

Gióp 30

30
Gióp Nói về Nỗi Đau Đớn Mình
1“Thế mà bây giờ người trẻ hơn tôi dám khinh nhạo tôi,
dù cha họ ngày trước chẳng đáng xếp ngang với chó chăn chiên của tôi.
2Nhưng họ có giúp ích gì cho tôi đâu—
một khi họ đã sức tàn lực cạn!
3Họ gầy đét vì đói khát
và bỏ trốn vào trong hoang mạc,
gặm đất khô trong nơi đổ nát và tiêu điều.
4Họ ăn cả rễ lẫn lá
của các loại cây giếng giêng.#30:4 Ctd lá cẩm quỳ, cây chổi
5Họ bị gạt khỏi xã hội loài người,
bị hô hoán như họ là trộm cướp.
6Họ bị dồn vào khe núi hãi hùng,
xuống hang sâu, hầm đá hoang liêu.
7Họ kêu la như thú giữa các bụi cây,
nằm chen nhau bên lùm gai gốc.
8Họ là cặn bã xã hội,
đất nước cũng khai trừ.
9Thế mà nay họ đặt vè giễu cợt!
Đem tôi ra làm đề tài mỉa mai nhạo báng.
10Họ khinh miệt tôi, tránh né tôi,
và không ngại nhổ vào mặt tôi.
11Vì Đức Chúa Trời tước khí giới #30:11 Ctd tháo dây cung tôi.
Chúa làm khổ tôi,
nên thấy tôi, họ không thèm nể mặt.
12Bên phải tôi, một đám tạp dân xuất hiện.
Xô đẩy chân tôi
và dồn tôi vào đường chết.#30:12 Nt con đường hủy diệt
13Họ phá hoại con đường tôi đi,
và làm mọi điều để có thể diệt tôi.
Họ biết tôi không còn ai giúp đỡ.
14Họ kéo ùa vào từ mọi ngõ ngách.
Tràn qua tôi khi tôi ngã gục.
15Bây giờ, tôi sống trong cơn khủng khiếp.
Linh hồn tôi bị gió thổi bay,
và sự thịnh vượng tôi tan biến như mây.
16Và bây giờ đời sống tôi tan chảy.
Những ngày tai họa hãm bắt tôi.
17Những đêm trường đầy dẫy đau thương,
làm cho tôi nhức nhối không ngừng nghỉ.
18Với đôi tay mạnh mẽ, Đức Chúa Trời nắm áo tôi.
Ngài túm chặt cổ áo tôi.
19Chúa đã quăng tôi xuống bùn đen.
Tôi không khác gì bụi đất và tro tàn.
20Lạy Đức Chúa Trời, con kêu cầu, nhưng Ngài không đáp lại.
Con đứng trước Chúa, nhưng Chúa chẳng đoái hoài.
21Chúa trở thành tàn nhẫn với con.
Ngài dùng quyền năng Ngài đánh con liên tiếp.
22Chúa bốc con lên trước ngọn gió
và làm con tan tác trước cuồng phong.
23Vì con biết Chúa sắp đưa con vào cõi chết—
đến nơi dành sẵn cho mọi sinh linh.
24Thật không ai có thể trở mặt chống người nghèo thiếu
khi họ kêu xin giúp đỡ lúc lâm nguy.
25Có phải tôi từng khóc vì người khốn khổ?
Tôi không chia sẻ buồn đau với người nghèo khó sao?
26Thế mà khi mong phước, tôi chỉ gặp họa.
Khi đợi ánh sáng, lại chỉ thấy tối tăm.
27Lòng dạ tôi sùng sục không chịu lặng yên.
Tai họa tới tấp như ba đào dồn dập.
28Tôi bước đi trong tăm tối, không ánh mặt trời.
Tôi đứng trước đám đông và kêu xin giúp đỡ.
29Thay vào đó, tôi trở thành anh em của chó rừng
và bạn bè cùng đà điểu.
30Da tôi đen cháy và bong ra,
xương tôi nóng hực như lên cơn sốt.
31Tiếng đàn hạc tôi trở giọng bi ai,
và tiếng sáo tôi như tiếng ai than khóc.”

Vietnamese Contemporary Bible (Kinh Thánh Hiện Đại)
Copyright © 1982, 1987, 1994, 2005, 2015 by Biblica, Inc.®
Used by permission.  All rights reserved worldwide.

Learn More About Kinh Thánh Hiện Đại