Ê-sai 57
VIE2010

Ê-sai 57

57
Sự an nghỉ của người công chính
1Người công chính chết đi,
Chẳng ai lưu tâm đến;
Người nhân đức bị cất đi,
Nhưng không ai hiểu rằng:
Chính vì tai họa sắp đến,
Mà người công chính được cất đi;
2Người sẽ đi vào sự bình an.
Người nào sống ngay thẳng
Thì được an nghỉ trên giường mình.
Quở trách sự thờ hình tượng của dân Y-sơ-ra-ên
3Nhưng các ngươi là con cháu của phù thủy,
Dòng dõi của kẻ gian dâm và mại dâm kia,
Hãy lại gần đây!
4Các ngươi nhạo cười ai?
Các ngươi há miệng rộng
Và le lưỡi chống lại ai?
Chẳng phải các ngươi là con cái phản loạn,
Là dòng dõi dối trá sao?
5Các ngươi hành dâm với nhau bên cây cối,
Dưới mọi lùm cây xanh;
Các ngươi giết con cái làm sinh tế nơi thung lũng,
Trong những hốc đá!
6Những tảng đá bóng láng trong thung lũng là phần riêng của ngươi;
Thật, đó là tài sản của ngươi.
Ngươi đã làm lễ quán
Và dâng tế lễ chay cho chúng!
Ta có nguôi giận được vì những việc đó không?
7Ngươi đặt giường mình trên núi rất cao,
Và lên đó dâng sinh tế.
8Ngươi đặt các biểu tượng tà thần
Phía sau cánh cửa và các trụ cửa;
Vì ngươi lìa bỏ Ta nên đã mở giường ngươi ra rồi leo lên đó;
Và làm cho giường mình rộng thêm.
Ngươi lập giao ước với các tà thần,
Ưa thích giường của chúng,
Và ngắm nhìn sự lõa lồ của chúng.
9Ngươi đã đem dầu và thêm nhiều hương liệu
Đến dâng cho thần Mo-lóc;
Ngươi đã sai các sứ giả mình đi phương xa,
Hạ mình xuống tận âm phủ!
10Ngươi đã mệt nhọc vì đường dài,
Mà chưa bao giờ nói: “Ấy là vô ích!”
Ngươi đã tìm thấy sức mới cho mình
Nên ngươi không mòn mỏi.
11Ngươi kinh khiếp ai, và sợ hãi ai
Đến nỗi ngươi nói dối,
Ngươi không nhớ đến Ta,
Và không lưu tâm đến Ta?
Có phải vì lâu nay Ta im lặng
Nên ngươi không kính sợ Ta chăng?
12Nầy, chính Ta sẽ phơi bày việc thực hành nếp sống công chính của ngươi,
Nhưng những việc ấy không giúp ích gì cho ngươi.
13Khi ngươi kêu cứu, hãy để các thần mà ngươi đã tập hợp giải cứu ngươi!
Gió sẽ thổi các thần ấy đi,
Một hơi thở sẽ lùa chúng đi tất cả.
Nhưng ai ẩn náu nơi Ta sẽ hưởng đất nầy,
Và được núi thánh của Ta làm cơ nghiệp.
Lời hứa cứu giúp và chữa lành
14Có lời phán: “Hãy đắp đường, hãy đắp đường!
Hãy san phẳng! Hãy dẹp bỏ chướng ngại vật khỏi đường dân Ta!”
15Đấng cao cả, Đấng được tôn cao, ngự nơi đời đời vô cùng,
Danh Ngài là Thánh; Đấng ấy phán:
“Ta ngự trong nơi cao và thánh,
Nhưng cũng ở với người ăn năn đau đớn và tâm linh khiêm nhường,
Để làm tươi tỉnh tâm linh của người khiêm nhường,
Và làm tươi tỉnh tấm lòng người ăn năn đau đớn.
16Ta không kết tội luôn luôn,
Cũng chẳng tức giận mãi mãi;
Vì thần linh sẽ mòn mỏi trước mặt Ta,
Và các sinh linh mà Ta đã tạo nên cũng vậy.
17Vì tội tham lam của nó mà Ta nổi giận và đánh nó.
Trong cơn giận dữ, Ta đã ẩn mặt với nó,
Nhưng nó cứ trở lại con đường của lòng mình.
18Ta đã thấy đường lối nó, nhưng Ta sẽ chữa lành,
Dẫn dắt và ban sự an ủi cho nó,
Cùng với những kẻ than khóc của nó.
19Ta tạo nên lời ca ngợi trên môi miệng chúng:#Êph 2:17.
‘Bình an! Bình an cho kẻ ở xa và cho kẻ ở gần!’”
Đức Giê-hô-va phán:
“Ta sẽ chữa lành cho nó.
20Nhưng những kẻ ác giống như biển động,
Không yên tịnh được,
Nước động cuộn lên bùn lầy và cáu cặn.”
21Đức Chúa Trời tôi phán:#Êsai 48:22.
“Những kẻ gian ác chẳng được hưởng bình an.”

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.

Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010