Truyền-đạo 1:1-7 - So sánh Tất cả các Bản dịch
Truyền-đạo 1:1-7 VIE1925 (Kinh Thánh Tiếng Việt 1925)
Lời của người truyền-đạo, con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem. Người truyền-đạo nói: Hư-không của sự hư-không, hư-không của sự hư-không, thảy đều hư-không. Các việc lao-khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được ích lợi chi? Đời nầy qua, đời khác đến; nhưng đất cứ còn luôn luôn. Mặt trời mọc, mặt trời lặn, nó lật-đật trở về nơi nó mọc. Gió thổi về hướng nam, kế xây qua hướng bắc; nó xây đi vần lại không ngừng, rồi trở về vòng cũ nó. Mọi sông đều đổ vào biển, song không hề làm đầy biển; nơi mà sông thường chảy vào, nó lại chảy về đó nữa.
Truyền-đạo 1:1-7 NVB (Kinh Thánh Bản Dịch Mới)
Lời của Giảng Sư, con vua Đa-vít, ngự tại Giê-ru-sa-lem. Giảng Sư nói: Phù vân, hư ảo! Hư ảo, phù vân! Trí người không thể nào hiểu nổi mọi việc xảy ra trên đời! Mọi công lao khó nhọc con người làm ra trên cõi đời này Có ích lợi gì lâu bền cho đời người? Thế hệ này qua, thế hệ khác đến, Trong khi trời đất vẫn còn đó. Mặt trời mọc, mặt trời lặn, Rồi hối hả quay về nơi nó mọc. Gió thổi hướng nam, Chuyển sang hướng bắc, Gió xoay đi, xoay lại, Đổi hướng xoay chiều theo luồng gió thổi. Mọi sông ngòi đều đổ ra biển, Nhưng biển chẳng hề đầy. Nước trở về nguồn, Nơi đó sông ngòi lại tiếp tục chảy ra.
Truyền-đạo 1:1-7 KTHD (Kinh Thánh Hiện Đại)
Lời của Người Truyền Đạo, con Vua Đa-vít, cai trị tại Giê-ru-sa-lem. Người Truyền Đạo nói: “Mọi thứ đều vô nghĩa! Hoàn toàn vô nghĩa!” Con người làm lụng khó nhọc dưới ánh mặt trời để hưởng được gì? Thế hệ đến và thế hệ đi, nhưng trái đất vẫn không bao giờ thay đổi. Mặt trời mọc và mặt trời lặn, xoay vần không dứt. Gió thổi hướng nam rồi thổi hướng bắc. Quanh đi vòng lại, gió thổi không ngừng. Sông đổ mãi vào biển nhưng biển chẳng hề đầy. Nước trở về các sông và lại đổ vào biển.
Truyền-đạo 1:1-7 BPT (Thánh Kinh: Bản Phổ thông)
Sau đây là lời của Thầy, con trai Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem. Thầy nói, “Vô ích! Vô ích! Hoàn toàn vô nghĩa! Mọi sự đều vô ích.” Người ta lao khổ trên đời nầy để làm gì? Người ta sống, rồi chết, nhưng đất vẫn còn mãi vô tận. Mặt trời mọc, mặt trời lặn, rồi nó vội vàng chạy trở về nơi nó mọc. Gió thổi về hướng Nam; xong quay sang hướng Bắc. Rồi xoay vần trở lại, theo chu kỳ cũ nhưng chẳng đi tới đâu. Mọi sông đều đổ vào biển, nhưng biển không bao giờ đầy.
Truyền-đạo 1:1-7 BD2011 (Kinh Thánh Tiếng Việt, Bản Dịch 2011)
Lời của Giảng Sư, con của Đa-vít, vua ở Giê-ru-sa-lem: Vô nghĩa của mọi vô nghĩa, Giảng Sư nói, Vô nghĩa của mọi vô nghĩa, tất cả chỉ là vô nghĩa. Một người làm lụng vất vả cả đời Để rồi sẽ được gì dưới ánh mặt trời? Thế hệ này qua đi, thế hệ khác đến, Nhưng trái đất vẫn còn mãi mãi. Mặt trời mọc lên, mặt trời lặn xuống, Vội vàng đi đến chỗ nó, để rồi mọc lên trở lại. Gió thổi về hướng nam, Rồi vòng lên hướng bắc; Gió tiếp tục bay lòng vòng, Đảo tới đảo lui, rồi lại vòng về luồng cũ. Tất cả các sông đều đổ vào biển, Nhưng biển không bao giờ đầy. Nước trở về các dòng sông, Rồi lại tiếp tục đổ ra biển.
Truyền-đạo 1:1-7 VIE2010 (Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010)
Lời của người truyền đạo, con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem. Người truyền đạo nói: Hư không của sự hư không, Hư không của sự hư không! Tất cả đều hư không. Con người được ích lợi gì Khi phải lao khổ nhọc nhằn dưới ánh mặt trời? Thế hệ nầy qua đi, thế hệ khác đến, Nhưng quả đất cứ tồn tại mãi mãi. Mặt trời mọc, mặt trời lặn, Rồi vội vã trở về nơi nó mọc. Gió thổi về hướng nam, Rồi xoay qua hướng bắc; Gió xoay đi vần lại không ngừng, Rồi trở về vòng cũ của nó. Mọi sông đều đổ vào biển, Nhưng biển vẫn không đầy; Nơi mà sông thường chảy vào, Thì từ đó sông lại tiếp tục chảy ra.