Châm ngôn 17
BPT
17
1Thà ăn bánh mì khô mà hoà thuận,
còn hơn nhà đầy thức ăn mà cãi vã.
2Đầy tớ khôn ngoan sẽ quản trị con trai gây sỉ nhục,
và thừa hưởng một phần gia tài chủ để lại cho con cái.
3Lò luyện bạc và nồi thử vàng,
còn Chúa thử lòng.
4Kẻ ác hay nghe ý kiến ác độc.
Kẻ nói dối để tâm đến lời cay cú.
5Ai ngược đãi người nghèo sỉ nhục Đấng Tạo Hóa mình,
ai hớn hở trên sự đau khổ người khác sẽ bị phạt.
6Con cháu là niềm kiêu hãnh của người già,
và cha mẹ là niềm kiêu hãnh của con cái.
7Lời tao nhã không thích hợp cho kẻ dại,
Lời nói dối càng không phù hợp với người cai trị.
8Kẻ hối lộ tin vào may mắn.
Hắn cho rằng làm gì cũng thành công.
9Ai tha thứ lỗi lầm kẻ khác tìm thêm bạn hữu,
nhưng nhắc mãi lỗi cũ khiến bạn bè xa lánh.
10Người khôn học được nhiều qua lời trách móc,
còn kẻ ngu dại có đánh trăm roi cũng như không.
11Kẻ ác tìm điều dấy loạn,
cho nên sứ giả hung bạo sẽ được sai đi trị chúng.
12Thà gặp gấu cái mất con,
hơn gặp kẻ ngu dại làm chuyện ngu xuẩn.
13Ai lấy ác báo thiện,
sẽ luôn luôn gặp khó khăn trong gia đình.
14Gây cãi vã chẳng khác nào chỗ nứt trong đập nước,
cho nên hãy ngăn chận nó trước khi nó nổ bùng.
15Chúa rất ghét hai điều sau:
phóng thích kẻ có tội và trừng phạt người vô tội.
16Kẻ dại dù có mua khôn ngoan cũng vô ích,
vì nó không ước muốn học hỏi.
17Bạn bè thương nhau mọi lúc,
còn anh em sinh ra để giúp nhau trong cảnh khốn khó.
18Ai dại dột mới bảo lãnh cho láng giềng.
19Ai ưa tranh biện thích phạm tội.
Ai hay khoác lác rước lấy lôi thôi vào mình#Ai hay khoác lác … vào mình 17:19 Nguyên văn, “Kẻ xây cổng cao tìm sự hủy diệt.”.
20Kẻ có lòng gian ác chẳng thể thành công,
kẻ ăn nói phỉnh gạt sẽ gặp lôi thôi.
21Sinh con dại dột thật đáng buồn;
làm cha mẹ của đứa ngu dại chẳng vui sướng gì.
22Lòng vui mừng là phương thuốc hay,
còn tinh thần chán nản làm suy yếu sức khoẻ.
23Khi kẻ ác nhận của hối lộ,
thì công lý cất cánh bay đi.
24Người thông hiểu luôn tìm sự khôn ngoan,
nhưng mắt kẻ ngu dại nhìn mông lung.
25Con ngu dại gây buồn bực cho cha,
là niềm sầu khổ của mẹ.
26Trừng phạt người vô tội là sai,
đánh đập người lãnh đạo lương thiện là quấy.
27Người khôn ngoan dè dặt trong lời nói,
kẻ biết điều mình làm tỏ ra bình thản#bình thản 17:27 Nguyên văn, “tinh thần tươi mát.”.
28Khi im lặng thì kẻ ngu cũng được xem là khôn,
nếu làm thinh thì kẻ dại cũng được xem như thông sáng.