Khải-huyền 12
VIE1925

Khải-huyền 12

12
Người đàn-bà có thai và con rồng
1Đoạn, trên trời hiện ra một dấu lớn: Một người đàn-bà có mặt trời bao bọc, dưới chân có mặt trăng, và trên đầu có mão triều-thiên bằng mười hai ngôi sao. 2Người có thai, và kêu-la vì nhọc-nhằn và đau đẻ. 3Trên trời cũng hiện ra một dấu khác nữa: Là một con rồng lớn sắc đỏ, có bảy đầu, mười sừng, và trên đầu có bảy mão triều-thiên. 4Đuôi kéo một phần ba các ngôi sao trên trời, đem quăng xuống đất; con rồng ấy chực trước người đàn-bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi.
5Người sanh một con trai, con trai ấy sẽ dùng gậy sắt mà cai-trị mọi dân-tộc; đứa trẻ ấy được tiếp lên tới Đức Chúa Trời, và nơi ngôi Ngài. 6Còn người đàn-bà, thì trốn vào đồng vắng, tại đó người đã có một nơi ở mà Đức Chúa Trời đã sửa-soạn cho, để nuôi mình trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày.
Rồng bị thua các thiên-sứ
7Bấy giờ có một cuộc chiến-đấu trên trời: Mi-chen và các sứ người tranh-chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh-chiến lại; 8song chúng nó không thắng, và chẳng còn thấy nơi chúng nó ở trên trời nữa. 9Con rồng lớn đó bị quăng xuống, tức là con rắn xưa, gọi là ma-quỉ và Sa-tan, dỗ-dành cả thiên-hạ; nó đã bị quăng xuống đất, các sứ nó cũng bị quăng xuống với nó.
10Tôi lại nghe trên trời có tiếng lớn rằng:
Bây giờ sự cứu-rỗi, quyền-năng, và nước Đức Chúa Trời chúng ta đã đến cùng quyền-phép của Đấng Christ Ngài nữa; vì kẻ kiện-cáo anh em chúng ta, kẻ ngày đêm kiện-cáo chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, nay đã bị quăng xuống rồi. 11Chúng đã thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của mình; chúng chẳng tiếc sự sống mình cho đến chết. 12Bởi vậy, hỡi các từng trời và các đấng ở đó, hãy vui-mừng đi! Khốn-nạn cho đất và biển! Vì ma-quỉ biết thì-giờ mình còn chẳng bao nhiêu, nên giận hoảng mà đến cùng các ngươi.
Rồng bắt-bớ người đàn-bà và con-cái người
13Khi rồng thấy mình bị quăng xuống đất, bèn đuổi theo người đàn-bà đã sanh con trai. 14Nhưng người được ban cho một cặp cánh chim phụng-hoàng, đặng bay về nơi đồng vắng là chỗ ẩn-náu của mình; ở đó được nuôi một thì, các thì, và nửa thì, lánh xa mặt con rắn. 15Bấy giờ con rắn phun nước ở miệng mình ra như sông theo sau người đàn-bà, hầu cho kéo người xuống sông. 16Nhưng đất tiếp-cứu người đàn-bà; vì đất hả miệng nuốt sông mà con rồng đã phun ra từ miệng nó. 17Con rồng giận người đàn-bà, bèn đi tranh-chiến cùng con-cái khác của người, là những kẻ vẫn giữ các điều-răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Jêsus. 18Con rồng đứng trên bãi cát của biển.

© 1998 United Bible Societies. All right reserved. 


Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt 1925