Thi Thiên 78
VIE2010

Thi Thiên 78

78
Đức Chúa Trời thành tín dù dân Ngài bất trung
Huấn ca của A-sáp
1Hỡi dân ta, hãy lắng tai nghe lời khuyên dạy của ta;
Hãy nghiêng tai nghe lời của miệng ta.
2Ta sẽ mở miệng nói bằng ẩn dụ,#Mat 13:35.
Giãi bày những huyền nhiệm từ đời xưa,
3Là những điều chúng ta đã nghe biết,
Và tổ phụ đã thuật lại cho chúng ta.
4Chúng ta sẽ chẳng giấu các điều ấy với con cháu chúng ta,
Nhưng sẽ thuật lại cho thế hệ tương lai
Vinh quang của Đức Giê-hô-va cùng quyền năng Ngài,
Và các phép mầu mà Ngài đã làm.
5Ngài đã lập chứng ước với Gia-cốp,
Định luật pháp trong Y-sơ-ra-ên,
Và truyền lệnh cho tổ phụ chúng ta
Phải dạy lại cho con cháu mình;
6Để thế hệ tương lai,
Tức là con cháu sẽ được sinh ra, biết những điều đó,
Và đến lượt họ, họ sẽ truyền lại cho con cháu mình,
7Hầu cho con cháu họ để lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời,
Không quên các công việc Ngài,
Nhưng gìn giữ các điều răn của Ngài;
8Và để họ không giống như tổ phụ họ,
Là một thế hệ ương ngạnh và nổi loạn,
Một thế hệ không có lòng kiên định
Và không có tinh thần trung tín với Đức Chúa Trời.
9Con cháu Ép-ra-im được trang bị bằng cung tên
Nhưng lại quay lưng trong ngày chiến trận.
10Họ không gìn giữ giao ước của Đức Chúa Trời,
Cũng khước từ tuân theo luật pháp của Ngài.
11Họ quên những việc mà Ngài đã làm
Và các phép mầu mà Ngài đã bày tỏ cho họ.
12Tại Ai Cập, nơi cánh đồng Xô-an.#Xuất 7:8–12:32.
Ngài làm những phép lạ trước mặt tổ phụ họ.
13Ngài rẽ biển ra và cho họ đi ngang qua đó,#Xuất 14:21-22.
Khiến nước dựng lên thành đống.
14Ngài dẫn dắt họ ban ngày bằng áng mây,#Xuất 13:21-22.
Và ban đêm bằng ánh lửa.
15 # Xuất 17:1-7; Dân 20:2-13. Ngài chẻ vầng đá ra trong hoang mạc
Và cho họ uống nước thỏa thích như từ vực sâu.
16Ngài cũng khiến dòng suối từ vầng đá phun ra
Và làm cho nước tuôn chảy như dòng sông.
17Dù vậy họ cứ phạm tội với Ngài,
Phản nghịch cùng Đấng Chí Cao trong hoang mạc.
18Họ cố tình thử thách Đức Chúa Trời,#Xuất 16:2-15; Dân 11:4-23,31-35.
Đòi bằng được thức ăn mà mình thích.
19Họ nói nghịch lại Đức Chúa Trời rằng:
“Đức Chúa Trời có thể dọn bàn trong hoang mạc được sao?
20Dù Ngài đã đập vầng đá
Cho nước phun ra thành suối,
Liệu Ngài có thể ban bánh
Và cung cấp thịt cho dân Ngài được chăng?”
21Nghe vậy, Đức Giê-hô-va liền nổi giận;
Một ngọn lửa thiêu đốt Gia-cốp,
Và cơn giận nổi lên cùng Y-sơ-ra-ên.
22Vì họ không tin Đức Chúa Trời,
Cũng chẳng nhờ cậy sự cứu rỗi của Ngài.
23Tuy nhiên, Ngài truyền cho các tầng mây trên cao
Và mở các cửa trên trời,
24Ban mưa ma-na xuống cho họ ăn,#Gi 6:31.
Và ban cho họ lương thực từ trời.
25Người phàm được ăn bánh của thiên sứ;
Ngài cung cấp cho họ thức ăn dồi dào.
26Từ trời, Ngài khiến gió đông thổi tới,
Dùng quyền năng dẫn gió nam về.
27Ngài đổ cơn mưa thịt trên họ nhiều như bụi,
Và chim bay đến nhiều như cát biển;
28Ngài khiến các vật đó rơi xuống giữa trại quân,
Chung quanh nơi ở của họ.
29Như vậy họ được ăn no nê thỏa thích,
Ngài ban cho họ điều họ thèm muốn.
30Nhưng trước khi họ thỏa cơn thèm muốn,
Thức ăn vẫn còn trong miệng họ,
31Thì cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên cùng họ;
Ngài giết những kẻ mập mạnh hơn hết,
Đánh hạ những người trai trẻ của Y-sơ-ra-ên.
32Dù đến thế, họ vẫn còn phạm tội,
Không tin các phép mầu của Ngài.
33Vì thế, Ngài làm cho các ngày của họ tiêu tan như hơi thở,
Năm tháng của họ kết thúc trong kinh hoàng.
34Khi Ngài đánh giết họ, họ mới cầu hỏi Ngài;
Họ trở lại và hết lòng tìm kiếm Đức Chúa Trời.
35Họ nhớ lại rằng Đức Chúa Trời là vầng đá của họ,
Đức Chúa Trời Chí Cao là Đấng cứu chuộc mình.
36Nhưng họ lấy miệng tâng bốc Chúa,
Dùng lưỡi dối gạt Ngài.
37Lòng họ chẳng khắng khít với Ngài,
Họ cũng không trung tín trong giao ước với Ngài.
38Nhưng vì lòng thương xót,
Ngài tha thứ tội ác
Và chẳng hủy diệt họ;
Nhiều khi Ngài phải nén cơn giận,
Không nổi trận lôi đình.
39Ngài nhớ lại rằng họ chỉ là xác thịt,
Một hơi thở thoáng qua, không trở lại.
40Đã bao lần họ phản loạn cùng Ngài trong sa mạc,
Và làm buồn lòng Ngài giữa chốn hoang vu!
41Họ cứ tái diễn việc thử thách Đức Chúa Trời,
Làm tổn thương Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên.
42Họ không nhớ đến quyền năng của Ngài
Trong ngày Ngài giải cứu họ khỏi kẻ thù;
43Là khi Ngài làm các dấu lạ tại Ai Cập
Và những phép mầu trong cánh đồng Xô-an.
44Ngài biến các sông của chúng thành máu,#Xuất 7:17-21.
Các dòng nước ấy không thể uống được.
45Ngài sai muỗi mòng cắn nuốt chúng,#Xuất 8:1-6,20-24.
Và ếch nhái tàn hại chúng;
46Ngài phó hoa lợi chúng cho châu chấu,#Xuất 10:12-15.
Giao sản vật chúng cho cào cào.
47Ngài phá vườn nho chúng bằng mưa đá,#Xuất 9:22-25.
Hủy vườn sung của chúng bằng tuyết giá.
48Ngài phó đàn gia súc của chúng cho mưa đá,
Giao bầy chiên chúng cho sấm sét.
49Ngài trút trên chúng lửa giận dữ,
Cơn thịnh nộ, sự rủa sả và tai ương,
Tức là cả một đoàn thiên sứ hủy diệt được sai đến.
50Ngài mở lối cho cơn giận của Ngài;
Chẳng dung tha chúng khỏi sự chết,
Nhưng phó mạng sống chúng cho dịch bệnh.
51Ngài đánh giết mọi con đầu lòng Ai Cập,#Xuất 12:29.
Tức là tinh hoa của sức lực trong các trại của Cham.
52Rồi Ngài đem dân Ngài ra như con chiên,#Xuất 13:17-22.
Dẫn dắt họ trong hoang mạc như một bầy chiên.
53Ngài dẫn đưa họ an toàn, họ không lo sợ gì;#Xuất 14:26-28.
Nhưng biển vùi lấp những kẻ thù của họ.
54Ngài đưa họ đến bờ cõi thánh của Ngài,#Xuất 15:17; Giôs 3:14-17.
Tức là đến núi mà tay phải Ngài đã tạo ra.
55Ngài cũng đuổi các dân ngoại bang khỏi họ;#Giôs 11:16-23.
Bắt thăm chia đất làm sản nghiệp,
Đưa các bộ tộc Y-sơ-ra-ên vào ở trong trại của các dân ấy.
56Dù vậy họ vẫn thử thách#Quan 2:11-15.
Và phản loạn với Đức Chúa Trời Chí Cao,
Không tuân giữ các chứng ước của Ngài.
57Nhưng họ tráo trở và bất trung như tổ phụ mình;
Họ quanh co như cây cung sai lệch.
58Họ chọc giận Chúa vì các nơi cao,
Khiến Ngài nổi giận vì những tượng chạm.
59Nghe điều ấy, Đức Chúa Trời nổi giận;
Ngài nhất quyết từ bỏ Y-sơ-ra-ên.
60Ngài lìa bỏ đền tạm tại Si-lô,#78:60 Si-lô: Là trung tâm thờ phượng của dân Y-sơ-ra-ên trước thời vua Đa-vít.#Giôs 18:1; Giê 7:12-14; 26:6.
Tức là lều trại, nơi Ngài ngự giữa loài người;
61Sức lực Ngài bị phó cho lưu đày,
Vinh hiển Ngài bị giao vào tay kẻ thù.#I Sa 4:4-22.
62Ngài cũng phó dân Ngài cho gươm giáo,
Và nổi giận với cơ nghiệp mình.
63Lửa thiêu nuốt những chàng trai của họ,
Các cô gái không còn được nghe hát mừng hôn lễ.
64Các thầy tế lễ gục ngã vì gươm,
Nhưng các góa phụ không thể khóc than.
65Bấy giờ, Chúa như người thức dậy từ giấc ngủ,
Như dũng sĩ say men chiến thắng.
66Ngài đánh cho kẻ thù phải quay lưng bỏ chạy;
Làm cho chúng bị sỉ nhục đời đời.
67Rồi Ngài từ bỏ trại Giô-sép,
Cũng chẳng chọn bộ tộc Ép-ra-im;
68Nhưng chọn bộ tộc Giu-đa,
Là núi Si-ôn mà Ngài yêu mến.
69Ngài xây đền thánh như nhà trên trời,
Như trái đất mà Ngài đã vững lập đời đời.
70Ngài cũng chọn Đa-vít làm đầy tớ Ngài,#I Sa 16:11-12; II Sa 7:8; I Sử 17:7.
Bắt ông từ các chuồng chiên;
71Ngài đem ông ra khỏi đàn chiên còn bú
Để ông chăn giữ Gia-cốp là dân Ngài,
Và Y-sơ-ra-ên là cơ nghiệp Ngài.
72Ông chăn giữ họ với tấm lòng liêm chính,
Dắt dẫn họ bằng đôi tay khéo léo.

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.


Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010