Mác 6
BPT
6
Chúa Giê-xu về thăm quê nhà
1Chúa Giê-xu rời nơi ấy trở về thăm quê nhà, có các môn đệ cùng đi.2Đến ngày Sa-bát, Ngài vào hội đường dạy dỗ. Nhiều người nghe Ngài thì sững sờ hỏi nhau, “Ông ta học những điều nầy ở đâu? Ai cho ông ta sự khôn ngoan như thế? Ông ta lấy quyền ở đâu mà làm phép lạ?3Ông ta chẳng qua chỉ là thợ mộc, con của Ma-ri và anh của Gia-cơ, Giô-xép, Giu-đa và Xi-môn. Còn chị em ông ta vẫn sống ở giữa chúng ta đây mà.” Cho nên họ bực dọc về Ngài.
4Chúa Giê-xu bảo họ, “Nhà tiên tri nào cũng được khắp nơi kính trọng, chỉ trừ quê quán và họ hàng mình.”5Cho nên Chúa Giê-xu không thể làm phép lạ ở đó được. Ngài chỉ đặt tay chữa lành một vài người bệnh thôi.6Ngài lấy làm ngạc nhiên vì nhiều người chẳng có lòng tin gì cả. Rồi Chúa Giê-xu vào các làng khác trong vùng ấy để giảng dạy.
Chúa Giê-xu gởi các sứ đồ // đi truyền giáo
7Ngài gọi mười hai môn đệ lại và chuẩn bị sai họ đi ra từng đôi để giảng đạo, đồng thời cho họ quyền trừ tà ma.8Chúa Giê-xu căn dặn họ: “Đừng mang gì theo khi đi đường ngoài cây gậy. Đừng mang theo bánh mì, bao bị hoặc tiền trong túi.9Hãy mang dép nhưng chỉ đem đủ đồ mặc mà thôi.10Khi các con vào nhà ai thì cứ ở đó cho tới khi ra đi.11Nếu dân chúng nơi nào không chịu tiếp đón hoặc nghe các con, thì hãy rời khỏi nơi đó, phủi bụi#phủi bụi 6:11 Một dấu hiệu cảnh cáo, có nghĩa là các môn đệ gạt bỏ những người ấy. nơi chân các con, để làm dấu cảnh cáo họ.”
12Các sứ đồ đi ra giảng dạy và khuyên dân chúng ăn năn.13Họ đuổi quỉ, xức dầu ô-liu#xức dầu ô-liu 6:13 Dầu ô-liu dùng làm thuốc trị bệnh. và chữa lành nhiều người bệnh.
Vua Hê-rốt lầm tưởng Chúa Giê-xu // là Giăng Báp-tít
14Vua Hê-rốt nghe đồn về Chúa Giê-xu, vì lúc ấy Ngài đã nổi danh. Vài người bảo, “Ông ta là Giăng Báp-tít, người đã sống lại từ trong kẻ chết nên mới có thể làm những phép lạ như thế nầy.”
15Kẻ khác nói, “Ông ta là Ê-li.#
Người khác lại nói, “Ông ta là nhà tiên tri cũng như các tiên tri thời xưa.”
16Khi Hê-rốt nghe vậy liền bảo, “Ta đã chém đầu Giăng, bây giờ ông ta đã sống lại từ trong đám người chết!”
Giăng Báp-tít bị giết
17Số là Hê-rốt ra lệnh cho quân sĩ dưới quyền tống giam Giăng, để làm vừa lòng vợ là Hê-rô-đia. Bà nầy trước kia là vợ của Phi-líp, em Hê-rốt, nhưng Hê-rốt lại lấy bà.18Giăng đã can ngăn Hê-rốt, “Lấy vợ của em mình là không phải lẽ.”19Vì thế Hê-rô-đia thù Giăng và muốn giết ông, nhưng không được20vì Hê-rốt sợ Giăng nên tìm cách che chở ông ta. Hê-rốt biết Giăng là người tốt và thánh thiện. Càng nghe Giăng bao nhiêu, Hê-rốt càng khó chịu bấy nhiêu, thế mà vua vẫn thích nghe.
21Nhưng cơ hội tốt đã đến để Hê-rô-đia giết Giăng. Vào dịp sinh nhật Hê-rốt, vua làm tiệc thết đãi các đại quan văn võ trong triều đình, cùng các nhân vật quan trọng miền Ga-li-lê.22Lúc con gái Hê-rô-đia vào nhảy múa, Hê-rốt và các khách dự tiệc rất thích.
Nên vua bảo cô gái, “Con muốn xin điều gì bây giờ cha cũng cho hết.”23Vua còn hứa thêm, “Xin cái gì cũng được—dầu cho xin nửa vương quốc của cha, cha cũng cho.”
24Cô gái chạy vào hỏi mẹ, “Con xin cái gì bây giờ hả mẹ?”
Bà mẹ đáp, “Con hãy xin cái đầu của Giăng Báp-tít.”
25Cô gái vội vàng trở vào thưa với vua, “Con muốn xin cái đầu của Giăng Báp-tít để trên mâm ngay bây giờ.”
26Vua rất buồn rầu nhưng vì đã trót hứa, mọi khách dự tiệc đều nghe, nên vua không muốn từ chối điều cô gái xin.27Vua liền truyền lệnh cho một người lính đi mang đầu Giăng đến. Người lính đi chém đầu Giăng trong ngục28để trên mâm mang vào. Người lính đưa mâm cho cô gái, cô gái mang vào đưa cho mẹ.29Các môn đệ Giăng nghe tin ấy liền đến lấy xác ông đem đi chôn cất.
Thết đãi hơn năm ngàn người
30Các môn đệ nhóm lại quanh Chúa Giê-xu và thuật lại cho Ngài nghe những gì họ làm và dạy.31Dân chúng kẻ đến người đi tấp nập đến nỗi Chúa Giê-xu và các môn đệ không có thì giờ để ăn. Chúa Giê-xu bảo các môn đệ, “Thôi chúng ta hãy đi tìm chỗ nào vắng vẻ để nghỉ ngơi.”
32Nên họ xuống thuyền đi đến chỗ vắng, xa quần chúng.33Nhưng nhiều người trông thấy thì biết, vì thế dân chúng từ đủ các tỉnh liền chạy bộ đến chỗ Ngài sắp tới và đến trước Chúa Giê-xu cùng các môn đệ.34Vừa tới nơi, Ngài thấy dân chúng đang đợi. Ngài cảm thương họ vì họ như chiên không có người chăn nên Chúa Giê-xu dạy dỗ họ nhiều điều.
35Xế chiều các môn đệ đến thưa với Ngài, “Chỗ nầy vắng vẻ mà trời đã xế chiều rồi.36Xin thầy cho họ về để họ đi vào vùng quê và làng mạc quanh đây mua thức ăn.”
37Nhưng Chúa Giê-xu đáp, “Các con phải cho họ ăn.”
Các môn đệ thưa, “Chúng con phải dùng nguyên một năm lương mới đủ tiền mua thức ăn cho chừng nầy người!”
38Chúa Giê-xu hỏi họ, “Các con có bao nhiêu ổ bánh? Đi xem thử đi.”
Sau khi đã kiểm điểm họ trình, “Dạ có năm ổ bánh và hai con cá.”
39Chúa Giê-xu bảo các môn đệ cho dân chúng ngồi từng nhóm trên cỏ xanh.40Họ liền ngồi từng nhóm năm chục, nhóm một trăm.41Chúa Giê-xu cầm năm ổ bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời tạ ơn Thượng Đế. Ngài bẻ bánh ra đưa cho các môn đệ phân phát cho dân chúng. Rồi Ngài cũng phát cá nữa.42Tất cả mọi người đều ăn uống no nê.43Các môn đệ gom được đầy mười hai giỏ bánh và cá thừa.44Trong số người ăn có hơn năm ngàn người đàn ông.
Chúa Giê-xu đi trên mặt nước
45Chúa Giê-xu liền bảo các môn đệ xuống thuyền, qua thành Bết-sai-đa ở bờ bên kia trước Ngài. Còn Ngài thì ở lại để giải tán dân chúng.46Sau khi họ về rồi, Chúa Giê-xu lên núi cầu nguyện.
47Đêm xuống, thuyền đã đến giữa hồ rồi mà Chúa Giê-xu vẫn còn ở một mình trên bờ.48Ngài thấy các môn đệ chèo chống rất cực nhọc vì gặp gió ngược. Vào khoảng ba đến sáu giờ sáng, Chúa Giê-xu đi trên mặt nước đến với họ và Ngài định đi qua mặt thuyền.49Khi các môn đệ thấy Ngài đi trên mặt nước, thì tưởng thấy ma, nên la lên.50Người nào cũng nhìn thấy, nên sợ hoảng. Nhưng Chúa Giê-xu lập tức trấn an họ, “Đừng sợ, ta đây mà.”51Lúc Ngài bước vào thuyền với họ thì gió lặng. Các môn đệ vô cùng kinh ngạc.52Họ không hiểu ý nghĩa phép lạ về năm ổ bánh vì trí họ còn tối tăm.
Chúa Giê-xu chữa bệnh // cho nhiều người
53Sau khi băng qua hồ thì họ đến bờ Ghê-nê-xa-rét rồi buộc thuyền tại đó.54Chúa Giê-xu vừa bước ra khỏi thuyền thì dân chúng nhận ra Ngài.55Quần chúng khắp nơi đổ xô đến, hễ nghe Ngài đi đâu là người ta khiêng những người bệnh nằm trên cáng đến đó.56Bất cứ chỗ nào Ngài đi, từ làng mạc, thành thị hay vùng quê, dân chúng cũng đều đưa những người bệnh đến đó, vào trong phố chợ. Họ nài nỉ xin được rờ ven áo Ngài. Hễ ai rờ đều được lành cả.