Giáo huấn 5
BPT
5
Phải thận trọng khi hứa
1Phải thận trọng khi ngươi thờ phụng nơi đền thờ. Thà lắng nghe hơn là dâng của lễ như người ngu dại không biết mình làm bậy.
2Trước khi nói phải đắn đo,
phải thận trọng về lời ngươi thưa cùng Thượng Đế.
Thượng Đế ở trên trời, còn ngươi ở dưới đất,
cho nên hãy ít nói trước mặt Ngài.
3Câu ngạn ngữ rất chí lý:
Ác mộng là do quá lo lắng sinh ra,
Còn người dại dột do nói nhiều.
4Nếu ngươi hứa điều gì cùng Thượng Đế thì hãy mau lo thực hiện. Thượng Đế không thích kẻ dại, cho nên hứa thì làm.5Thà không hứa còn hơn là hứa mà không làm.6Đừng để lời nói mình khiến mình phạm tội và đừng nói với thầy tế lễ#thầy tế lễ 5:6 Hay “thiên sứ” hoặc “sứ giả.” nơi đền thờ, “Hứa như thế là sai lầm.” Nếu không Thượng Đế sẽ nổi giận với ngươi và tiêu diệt những gì ngươi gây dựng.
Các quan quyền cũng lừa gạt nhau
7Đừng để chiêm bao vô dụng và tính khoe khoang khiến ngươi gặp lôi thôi. Ngươi phải kính sợ Thượng Đế.8Có khi ngươi thấy kẻ nghèo bị ngược đãi thì đừng ngạc nhiên. Quan nầy bị quan trên điều động, rồi quan ấy bị quan trên nữa điều động.9Tài sản quốc gia được chia cho mọi người. Ngay cả vua cũng được hưởng phần mình trong đó#Quan nầy … trong đó 5:8-9 Hay “Quan nầy bị quan trên lừa gạt rồi chính quan trên bị quan trên nữa lừa gạt. Cho đến vua cũng chia phần lợi lộc. Tài sản của quốc gia được họ chia cho nhau.”.
Giàu sang không mua được hạnh phúc
10Ai yêu tiền tài
sẽ không bao giờ có đủ tiền;
Ai yêu của cải
sẽ không bao giờ mãn nguyện.
Điều ấy cũng thật vô ích.
11Tiền của càng có bao nhiêu,
thì càng có nhiều bạn phung phí giùm bấy nhiêu.
Cho nên lợi lộc gì?
Chẳng có lợi gì ngoài việc ngắm nhìn của cải mình.
12Ai làm việc cực nhọc thì ngủ ngon;
dù ăn ít hay nhiều cũng không sao.
Nhưng người giàu dư ăn dư mặc, lại khó ngủ.
13Ta cũng thấy điều bất hạnh nầy trên đời:
Tiền bạc dành giụm trở thành tai họa cho sở hữu chủ.
14Họ mất hết của cải vì thất bại trong việc làm ăn,
không còn gì để lại cho con cái.
15Người sinh ra đời với hai tay không,
rồi chết buông xuôi với hai tay trắng.
Làm việc cực nhọc lúc còn sống,
đến khi qua đời rồi cũng để lại y như lúc chào đời.
16Điều nầy cũng là chuyện bất hạnh:
Chào đời ra sao thì qua đời cũng y như vậy.
Cho nên cực nhọc đuổi theo mây khói mà làm gì?
17Đời người là chuỗi ngày buồn thảm, đen tối, bệnh tật và sầu não.
Hãy vui hưởng công lao mình
18Ta thấy làm thế nầy là tốt nhất: ăn, uống, hưởng thụ công lao mình trong cuộc đời ngắn ngủi mà Thượng Đế giao cho. Vì đó là phần thưởng của mình.
19Tùy người mà Thượng Đế ban cho của cải, giàu có. Ngài cũng cho người ấy hưởng thụ các của cải đó cùng với công lao mình. Nó là món quà của Thượng Đế.20Người ấy không bao giờ bận tâm về cuộc đời ngắn ngủi vì Thượng Đế khiến họ bận rộn với công việc họ ưa thích.#Thượng Đế … ưa thích 5:20 Hay “Thượng Đế muốn làm gì cho họ thì làm.”