Nhã Ca 7
RVV11
7
1Hỡi công nương,
Chân em đi dép đẹp làm sao!
Đùi em khác nào vòng trang sức,
Tuyệt tác của một nghệ sĩ tài năng.
2Rốn em như chung rượu tròn
Không bao giờ cạn.
Bụng em như đống lúa mạch,
Có hoa huệ bao quanh.
3Ngực em như đôi nai tơ
Như cặp hoàng dương song sinh.
4Cổ em như ngọn tháp ngà.
Mắt em là hồ nước Hết-bôn
Bên cổng thành Bát Ra-bim;
Mũi em như ngọn tháp Li-ban
Nhìn xuống thành Đa-mách.
5Đầu em ngẩng cao như núi Cạt-mên,
Tóc em buông dài óng ả,
Khiến cho vua cũng mê mải vấn vương.
6Em đẹp biết bao, em diễm tuyệt vô cùng,
Người yêu dấu ơi, em làm anh say đắm!
7Dáng em như thân cọ dừa,
Ngực em là chùm trái chín.
8Anh thầm nghĩ, Ta sẽ trèo lên cây cọ dừa nầy,
Níu lấy các tàu có chùm trái chín;
Ước gì ngực em như chùm nho,
Hơi thở em ngát mùi hương táo.
9Và môi em đượm rượu tuyệt hảo.
Mong sao rượu cứ êm ả chảy vào người em yêu,
Tràn lên đôi môi người đang ngủ.
10Tôi thuộc về người tôi yêu dấu,
Ước muốn của chàng dành cho tôi.
11Người yêu ơi, hãy đến,
Chúng mình sẽ đi ra ngoài đồng,
Và nghỉ đêm nơi làng quê.
12Chúng mình sẽ dậy sớm đi thăm vườn nho,
Xem thử nho đã nứt lộc,
Hoa đã nở,
Thạch lựu đã trổ bông hay chưa.
Tại đó em sẽ dâng tặng tình yêu cho anh.
13Trái táo rừng tỏa ngát hương thơm,
Tại cửa chúng ta có sẵn mọi thứ trái ngon
Cả mới lẫn cũ,
Em để dành cho anh, anh yêu dấu của em!