Ru-tơ 1
RVV11
1
Na-ô-mi và Ru-tơ
1Trong đời các quan xét, một nạn đói xảy ra trong xứ. Có một người từ Bết-lê-hem xứ Giu-đa cùng với vợ và hai con trai mình đến tạm trú trong xứ Mô-áp. 2Người nầy tên là Ê-li-mê-léc, vợ tên là Na-ô-mi, hai con trai tên là Mạc-lôn và Ki-li-ôn; tất cả là người Ê-phơ-rát#1:2 người Ê-phơ-rát là dân Ép-ra-ta. Ê-phơ-rát là biến thể của từ “Ép-ra-ta”. thuộc Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa. Họ đến xứ Mô-áp và sinh sống ở đó. 3Bấy giờ, chồng của Na-ô-mi là Ê-li-mê-léc qua đời để nàng lại với hai con trai. 4Hai người con trai nầy cưới vợ là người Mô-áp. Một người tên là Ọt-ba và người kia tên là Ru-tơ. Họ ở tại đó khoảng mười năm. 5Sau đó, Mạc-lôn và Ki-li-ôn cũng qua đời, để lại Na-ô-mi một mình, không chồng, không con.
6Bấy giờ, khi còn ở xứ Mô-áp, Na-ô-mi nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái thương dân Ngài và ban lương thực cho họ nên bà cùng với hai con dâu mình vội vàng từ xứ Mô-áp trở về. 7Vậy bà rời chỗ mình đang ở, cùng hai con dâu lên đường trở về xứ Giu-đa. 8Nhưng Na-ô-mi nói với hai con dâu mình rằng: “Các con mỗi người hãy trở về nhà mẹ mình đi. Cầu xin Đức Giê-hô-va tỏ lòng thương với hai con, như hai con đã tỏ lòng thương với mẹ và những người quá cố. 9Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho hai con được bình an nơi nhà chồng mới!” Rồi bà ôm hôn hai dâu mình và hai nàng òa lên khóc. 10Hai nàng nói: “Chúng con sẽ đi với mẹ trở về quê hương của mẹ.” 11Na-ô-mi trả lời: “Hai con gái của mẹ ơi, hãy trở về chứ đi với mẹ làm gì? Mẹ đâu còn các con trai trong lòng để có thể làm chồng các con được? 12Các con của mẹ, hãy trở về đi! Mẹ già rồi, không lấy chồng được nữa. Mà cho dù mẹ có hi vọng lấy chồng tối nay và sẽ sinh con trai đi nữa, 13chẳng lẽ các con cứ đợi cho đến khi chúng khôn lớn sao? Chẳng lẽ các con không lấy chồng khác sao? Không, con gái của mẹ, nỗi cay đắng của mẹ nhiều gấp bội các con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra giáng họa trên mẹ.”#1:13 nỗi cay đắng ... trên mẹ, Ctd: mẹ cảm thấy rất xót xa cho các con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra giáng họa trên mẹ. 14Hai nàng lại òa lên khóc. Rồi Ọt-ba hôn từ biệt mẹ chồng mình, nhưng Ru-tơ không chịu lìa bà.
15Na-ô-mi nói với Ru-tơ: “Nầy, chị con đã trở về quê hương và các thần#1:15 Ctd: thần. của nó. Con hãy theo nó mà về đi!” 16Nhưng Ru-tơ thưa:
“Xin đừng ép con lìa bỏ mẹ
Hoặc quay trở về!
Mẹ đi đâu con sẽ đi theo đó;
Mẹ ở nơi nào con sẽ ở nơi đó.
Dân tộc của mẹ là dân tộc của con;
Đức Chúa Trời của mẹ là Đức Chúa Trời của con.
17Mẹ chết nơi nào, con cũng muốn chết
Và được chôn nơi đó.
Trừ cái chết ra,
Nếu vì lý do nào khác khiến con lìa bỏ mẹ,
Nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa trên con!”
18Na-ô-mi thấy nàng cương quyết đi theo mình thì không nói nữa.
19Vậy hai người đi đến Bết-lê-hem. Khi họ đến Bết-lê-hem, cả thành đều xôn xao. Các phụ nữ hỏi: “Có phải Na-ô-mi đấy không?”
20Bà trả lời họ:
“Đừng gọi tôi là Na-ô-mi
Mà hãy gọi tôi là Ma-ra,#1:20 Trong tiếng Hê-bơ-rơ, Na-ô-mi nghĩa là “ngọt ngào”; Ma-ra nghĩa là “cay đắng”.
Vì Đấng Toàn Năng đã khiến tôi chịu nhiều cay đắng.
21Tôi ra đi với của cải dư đầy,
Nhưng Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không.
Đức Giê-hô-va đã lên án tôi
Và Đấng Toàn Năng khiến tôi chịu nhiều khốn khổ.
Sao còn gọi tôi là Na-ô-mi làm gì?”
22Thế là Na-ô-mi cùng với con dâu là Ru-tơ, người Mô-áp, từ xứ Mô-áp trở về. Hai người đến Bết-lê-hem vào đầu mùa gặt lúa mạch.