Thi Thiên 42
RVV11
42
TẬP THỨ HAI
(Thi Thiên 42-72)
Lòng khát khao Đức Chúa Trời trong cảnh hoạn nạn và lưu đày
Huấn ca của con cháu Cô-ra. Sáng tác cho nhạc trưởng
1Đức Chúa Trời ôi! Linh hồn con mơ ước Chúa
Như con nai cái thèm khát khe nước.
2Linh hồn con khát khao Đức Chúa Trời,
Là Đức Chúa Trời hằng sống.
Khi nào con sẽ đến
Và được gặp mặt Ngài?
3Hằng ngày, người ta cứ hỏi con:
“Đức Chúa Trời ngươi đâu?”
Thì con nuốt nước mắt thay cho thức ăn
Suốt đêm ngày.
4Xưa con đi cùng đoàn dân,
Dẫn họ đến nhà Đức Chúa Trời
Với tiếng reo mừng và ca ngợi,
Giữa đoàn dân đông dự lễ.
Bây giờ nhớ lại những điều ấy
Lòng con buồn thảm, xót xa.
5Hỡi linh hồn ta, vì sao ngươi sờn ngã
Và bồn chồn trong mình ta?
Hãy hi vọng nơi Đức Chúa Trời; Ta sẽ còn ca ngợi Ngài nữa,
Vì nhờ gặp mặt Ngài mà ta được giải cứu.
6Đức Chúa Trời con ôi!
Linh hồn con nao sờn trong con;
Từ đất Giô-đanh, từ núi Hẹt-môn
Và từ gò Mít-sê-a, con nhớ đến Chúa.
7Vực thẳm gọi nhau
Trong tiếng ào ào của thác nước Chúa;
Các lượn sóng và nước lũ của Chúa
Phủ chụp lấy con.
8Dù vậy, ban ngày Đức Giê-hô-va ban sự nhân từ Ngài;
Ban đêm, bài hát Ngài ở cùng con,
Tức là bài cầu nguyện với Đức Chúa Trời, là Đấng ban sự sống cho con.
9Con sẽ thưa với Đức Chúa Trời là Vầng Đá của con rằng:
“Sao Chúa quên con?
Vì sao con phải buồn thảm
Dưới sự áp bức của kẻ thù?”
10Khi kẻ thù chế giễu con,
Hằng ngày chúng cứ hỏi:
“Đức Chúa Trời ngươi đâu?”
Khiến con đau đớn như xương cốt bị gãy.
11Hỡi linh hồn ta, vì sao ngươi sờn ngã
Và bồn chồn trong mình ta?
Hãy hi vọng nơi Đức Chúa Trời; vì Ta sẽ còn ca ngợi Ngài,
Là Đấng cứu giúp ta và là Đức Chúa Trời của ta.