Ma-thi-ơ 22
RVV11
22
Ẩn dụ về tiệc cưới
(Lu-ca 14:15-24)
1Đức Chúa Jêsus lại dùng ẩn dụ phán với họ: 2“Vương quốc thiên đàng giống như một vị vua kia tổ chức tiệc cưới cho con mình. 3Vua sai đầy tớ đi nhắc những người được mời đến dự tiệc cưới, nhưng họ không đến. 4Vua lại sai những đầy tớ khác và dặn rằng: ‘Hãy nói với những người được mời rằng: Kìa, thức ăn đã chuẩn bị xong, bò và các thú béo đã làm thịt rồi, mọi thứ đã sẵn sàng. Hãy đến dự tiệc cưới.’ 5Nhưng họ chẳng quan tâm gì đến lời mời, cứ bỏ đi: người đi ra ruộng, kẻ đi buôn bán, 6còn những người khác thì bắt các đầy tớ của vua, đối xử thậm tệ, rồi giết đi. 7Vua nổi giận, sai binh lính tiêu diệt những kẻ giết người đó và đốt thành của họ. 8Sau đó, vua nói với các đầy tớ: ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng, nhưng những người được mời chẳng ai xứng đáng dự. 9Vì vậy, hãy đi ra các đường chính, hễ gặp bất cứ ai, hãy mời đến dự tiệc cưới.’ 10Các đầy tớ đi khắp các ngã đường, tập hợp tất cả những người nào họ gặp, không phân biệt xấu, tốt. Vì vậy, phòng tiệc đầy khách mời. 11Nhưng khi vua vào xem khách dự tiệc, thấy một người không mặc trang phục tiệc cưới 12thì nói với người ấy rằng: ‘Nầy bạn, làm cách nào bạn không mặc trang phục tiệc cưới mà lại vào đây được?’ Người ấy lặng thinh. 13Vua truyền cho các đầy tớ: ‘Hãy trói tay chân nó lại và ném ra chỗ bóng tối bên ngoài, nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng.’ 14Vì nhiều người được gọi, nhưng ít người được chọn.”
Vấn đề nộp thuế cho Sê-sa
(Mác 12:13-17; Lu-ca 20:20-26)
15Bấy giờ những người Pha-ri-si đi ra, bàn mưu để gài bẫy Đức Chúa Jêsus trong lời nói. 16Họ sai các môn đồ mình cùng những người thuộc phe Hê-rốt đến thưa với Đức Chúa Jêsus rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân chính và dạy đường lối của Đức Chúa Trời cách trung thực, không vị nể ai, vì Thầy không nhìn bề ngoài của người ta. 17Vậy, xin Thầy cho chúng tôi biết ý kiến: Việc nộp thuế cho Sê-sa#22:17 Người Rô-ma gọi vua của họ là Sê-sa. có đúng luật hay không?” 18Nhưng Đức Chúa Jêsus biết ác ý của họ nên đáp rằng: “Hỡi những kẻ đạo đức giả, tại sao các ngươi thử Ta? 19Hãy cho Ta xem một đồng tiền nộp thuế.” Họ đem cho Ngài một đơ-ni-ê. 20Ngài hỏi: “Hình và hiệu nầy của ai?” 21Họ trả lời: “Của Sê-sa.” Ngài phán: “Vậy hãy trả cho Sê-sa những gì của Sê-sa, và hãy trả cho Đức Chúa Trời những gì của Đức Chúa Trời.” 22Khi nghe lời ấy, họ ngạc nhiên và bỏ Ngài mà đi.
Thắc mắc về sự sống lại
(Mác 12:18-27; Lu-ca 20:27-40)
23Cùng ngày đó, những người Sa-đu-sê, là nhóm người cho rằng không có sự sống lại, đến với Ngài và hỏi: 24“Thưa Thầy, Môi-se có nói: ‘Nếu một người chết mà không có con thì người em phải lấy vợ góa của anh để có con nối dõi cho anh mình.’ 25Bây giờ, trong chúng tôi có bảy anh em; người anh cả lấy vợ, rồi chết, nhưng vì không có con nên để vợ lại cho em. 26Người thứ hai, thứ ba, cho đến thứ bảy cũng vậy. 27Cuối cùng, người đàn bà cũng chết. 28Như vậy, lúc sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ của ai trong bảy người? Vì tất cả đều đã lấy nàng.” 29Đức Chúa Jêsus đáp: “Các ngươi lầm rồi, bởi các ngươi vừa không hiểu Kinh Thánh, vừa không hiểu quyền năng của Đức Chúa Trời. 30Vì lúc sống lại, người ta sẽ không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng, nhưng giống như thiên sứ trên trời vậy. 31Còn về sự sống lại của người chết, các ngươi chưa đọc lời Đức Chúa Trời phán: 32‘Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp’ hay sao? Ngài không phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết, nhưng của người sống.” 33Khi dân chúng nghe lời nầy, họ rất kinh ngạc về sự dạy dỗ của Ngài.
Điều răn quan trọng nhất
(Mác 12: 28-34; Lu-ca 10: 25-28)
34Khi nghe nói Đức Chúa Jêsus đã khiến cho nhóm Sa-đu-sê phải im miệng thì những người Pha-ri-si họp nhau lại. 35Một luật gia trong nhóm họ nêu câu hỏi để thử Ngài: 36“Thưa Thầy, trong luật pháp, điều răn nào quan trọng nhất?” 37Đức Chúa Jêsus đáp: “‘Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết tâm trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.’ 38Ấy là điều răn thứ nhất và quan trọng hơn hết. 39Còn điều răn thứ hai cũng giống như vậy: ‘Ngươi phải yêu người lân cận như chính mình.’ 40Tất cả luật pháp và lời tiên tri đều tùy thuộc vào hai điều nầy.”
Đấng Christ và vua Đa-vít
(Mác 12:35-37; Lu-ca 20:41-44)
41Trong lúc những người Pha-ri-si tụ họp lại, thì Đức Chúa Jêsus hỏi họ rằng: 42“Các ngươi nghĩ thế nào về Đấng Christ? Ngài là Con ai?” Họ đáp: “Con vua Đa-vít.” 43Ngài hỏi: “Như vậy, làm thế nào vua Đa-vít lúc được Thánh Linh cảm thúc lại gọi Ngài là Chúa và nói rằng:
44‘Chúa phán với Chúa tôi:
Hãy ngồi bên phải Ta,
Cho đến khi Ta đặt kẻ thù nghịch Con dưới chân Con’?
45Nếu vua Đa-vít gọi Ngài là ‘Chúa’ thì làm sao Ngài là con vua ấy được?” 46Không ai có thể đáp được một lời, và cũng từ ngày ấy, không ai dám hỏi Ngài điều gì nữa.