Ca Thương 2
VIE2010

Ca Thương 2

2
Chúa trừng phạt Giê-ru-sa-lem
1Ôi, vì sao Chúa nổi giận
Phủ mây đen trên con gái Si-ôn?
Ngài đã ném từ trời cao xuống đất
Vẻ huy hoàng của Y-sơ-ra-ên;
Trong ngày thịnh nộ,
Ngài không nhớ đến bệ chân của Ngài.
2Chúa nuốt các nơi cư trú của Gia-cốp
Không chút xót thương;
Trong cơn giận,
Ngài đạp đổ các đồn lũy của con gái Giu-đa;
Triệt hạ và làm ô nhục,
Cả vương quốc lẫn các thủ lĩnh.
3Trong cơn giận phừng phừng,
Ngài chặt hết sừng của Y-sơ-ra-ên.
Ngài rút bàn tay phải lại,
Khi quân thù tấn công.
Như ngọn lửa hừng mà Ngài đã đốt lên giữa Gia-cốp,
Thiêu hủy mọi thứ chung quanh.
4Ngài giương cung như kẻ thù,
Tay phải Ngài vung lên như địch thủ;
Ngài đã giết hết những kẻ làm vui mắt chúng con.
Ngài trút giận ra như đổ lửa
Trên trại của thiếu nữ Si-ôn.
5Chúa đã trở thành kẻ thù,
Ngài nuốt Y-sơ-ra-ên;
Ngài nuốt mọi đền đài dinh thự,
Triệt hạ các đồn lũy,
Làm cho con gái Giu-đa
Thêm tang tóc đau thương.
6Ngài hủy phá đền thờ của nó như phá hủy túp lều của một khu vườn;
Ngài triệt hạ cả nơi hội họp của Ngài.
Tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va đã làm cho lãng quên
Ngày lễ hội và ngày sa-bát;
Trong cơn phẫn nộ,
Ngài truất bỏ vua và thầy tế lễ.
7Đức Giê-hô-va đã loại bỏ bàn thờ,
Khinh thường nơi thánh;
Ngài đã phó thành quách cung điện Si-ôn
Vào tay quân thù;
Chúng reo hò trong nhà Đức Giê-hô-va
Như trong ngày lễ hội.
8Đức Giê-hô-va đã định phá hủy
Tường thành của con gái Si-ôn;
Ngài đã giăng dây đo,
Tiêu diệt không nương tay.
Ngài làm cho tường và lũy sầu thảm,
Cùng nhau hao mòn tàn tạ.
9Các cổng thành lún sâu trong đất;
Ngài đã phá tung và bẻ gãy các then cài.
Vua và thủ lĩnh bị lưu đày biệt xứ;
Luật pháp không còn,
Ngay các nhà tiên tri cũng không nhận được
Khải tượng từ Đức Giê-hô-va.
10Các trưởng lão của thiếu nữ Si-ôn
Lặng lẽ ngồi trên đất;
Đầu rải tro bụi,
Mình mặc áo gai.
Các trinh nữ Giê-ru-sa-lem
Cúi đầu sát đất.
11Mắt tôi hao mòn vì tuôn tràn giọt lệ,
Ruột gan rối bời;
Lòng dạ tôi đổ ra trên đất
Vì con gái dân tôi bị hủy diệt;
Vì trẻ em và trẻ sơ sinh
Ngất đi giữa các đường phố.
12Chúng kêu đòi mẹ:
“Thức ăn ở đâu? Rượu ở đâu?”
Chúng ngất đi như người bị thương
Trên các đường phố trong thành,
Rồi chúng trút linh hồn
Trong lòng mẹ.
13Hỡi cô gái Giê-ru-sa-lem,
Ta làm chứng gì cho ngươi? So sánh ngươi với ai?
Hỡi trinh nữ Si-ôn,
Ta lấy gì ví sánh với ngươi để an ủi ngươi?
Sự thương tổn của ngươi như biển cả,
Ai có thể chữa lành?
14Các tiên tri ngươi đã cho ngươi thấy
Những khải tượng giả dối và phù phiếm;
Họ chẳng vạch trần tội lỗi ngươi
Để đem ngươi trở về từ chốn lưu đày.
Nhưng chỉ cho ngươi thấy
Những lời tiên tri dối trá và lầm lạc.
15Những người qua lại trên đường
Vỗ tay, huýt sáo, lắc đầu,
Nhạo báng thiếu nữ Giê-ru-sa-lem:
“Có phải đây là thành phố mà người ta gọi là:
‘Vẻ đẹp toàn hảo,
Niềm vui của cả địa cầu’ không?”
16Mọi kẻ thù của ngươi
Hả miệng chống lại ngươi;
Chúng huýt sáo, nghiến răng, rồi gào lên:
“Chúng ta đã tiêu diệt nó!
Đây là ngày chúng ta mong đợi,
Chúng ta đã đạt được rồi, đã tìm thấy rồi!”
17Đức Giê-hô-va làm điều Ngài hoạch định,
Thực hiện lời Ngài đã phán;
Như lời Ngài truyền từ xa xưa,
Ngài đã lật đổ chẳng chút xót thương;
Ngài làm cho kẻ thù ngươi vui về ngươi,
Giương cao sừng kẻ thù ngươi.
18Lòng dân ngươi đã kêu cầu Chúa,
Hỡi các tường thành của Si-ôn,
Hãy để cho nước mắt ngươi
Ngày đêm tuôn chảy như dòng sông!
Đừng khi nào nghỉ ngơi,
Cũng đừng để con ngươi của mắt ngươi đứng yên!
19Ban đêm, hãy thức dậy kêu cầu
Vào đầu mỗi canh khuya!
Hãy trút đổ lòng ra như nước
Trước mặt Chúa.
Hãy giơ tay hướng về Chúa
Vì sự sống của con cái ngươi,
Chúng ngất đi vì đói,
Ở khắp mọi đầu đường góc phố.
20Lạy Đức Giê-hô-va xin đoái xem!
Ngài đã đối xử với ai thế nầy?
Làm sao người đàn bà đành ăn trái của ruột mình,
Tức là con cái mình đang ẵm trong tay?
Làm sao thầy tế lễ và nhà tiên tri
Lại bị giết trong nơi thánh của Chúa?
21Ngoài phố, trẻ thơ và người già
Nằm la liệt;
Thanh niên thiếu nữ của con
Đều ngã gục bởi gươm đao.
Ngài đã giết chúng trong ngày thịnh nộ,
Tàn diệt chúng chẳng chút xót thương.
22Ngài đã nhóm bao nỗi kinh hoàng của con từ mọi phía,
Như trong ngày trẩy hội;
Trong ngày Đức Giê-hô-va nổi giận,
Chẳng một ai trốn thoát hoặc sống sót.
Những kẻ con đã ẵm bồng và nuôi dạy,
Đều đã bị kẻ thù của con tiêu diệt.

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.

Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010