Gióp 24
VIE2010

Gióp 24

24
Gióp phàn nàn về sự hung bạo trên thế gian
1“Tại sao Đấng Toàn Năng không định kỳ phán xét?
Tại sao những người nhận biết Ngài không được thấy ngày ấy?
2Những kẻ gian ác dời đường ranh giới,
Cướp bầy chiên rồi dẫn chúng đi ăn.
3Chúng bắt lừa của kẻ mồ côi,
Lùa bò của người góa bụa làm của cầm.
4Chúng đẩy người nghèo ra khỏi đường đi,
Khiến kẻ khốn cùng trong xứ phải rủ nhau lẩn tránh.
5Họ như lừa hoang trong sa mạc,
Phải lao khổ nhọc nhằn,
Bới moi trong đồng hoang
Tìm thức ăn cho lũ con thơ.
6Họ gom góp cỏ khô trong đồng ruộng,
Lượm mót nho trong vườn kẻ ác.
7Suốt đêm họ ngủ trần, không quần áo,
Trời giá lạnh mà chẳng có chăn mền.
8Họ ướt sũng vì mưa trên miền núi
Nép mình vào đá vì không chỗ trú thân.
9Kẻ ác giật trẻ mồ côi cha từ vú mẹ;
Bắt con thơ của người nghèo làm của cầm.
10Người nghèo bước đi mình trần không áo mặc,
Vác lúa trên vai mà bụng đói như cào.
11Họ ép dầu giữa hai thớt đá,
Đạp nho trong bồn mà cổ khát khô.
12Từ trong thành người hấp hối kêu van,
Người bị thương kêu cứu;
Nhưng Đức Chúa Trời không xem đó là tội của kẻ ác.
13Cũng có kẻ chống lại với ánh sáng,
Không nhận ra con đường sáng,
Và chẳng đi trong nẻo quang minh.
14Trời chưa sáng, kẻ sát nhân đã dậy
Giết người nghèo khó và kẻ khốn cùng.
Còn đêm đến nó như kẻ trộm.
15Mắt kẻ ngoại tình trông giờ chạng vạng,
Nó tự nhủ: ‘Chẳng một ai thấy ta’;
Và che kín mặt mình.
16Trong bóng đêm chúng khoét vách,
Còn ban ngày chúng lẩn tránh;
Chúng chẳng biết ánh sáng là gì.
17Với bọn chúng, buổi sáng là bóng sự chết,
Vì chúng quen với nỗi hãi hùng của bóng tử thần.
18Nhưng chúng chỉ như bọt bèo trên mặt nước;
Phần cơ nghiệp chúng trong xứ bị nguyền rủa;
Không còn ai rẽ vào vườn nho của chúng nữa.
19Hạn hán và nóng bức hút hết nước của tuyết tan thế nào,
Thì âm phủ cũng hút những kẻ có tội như vậy.
20Lòng mẹ quên mất chúng;
Dòi bọ ăn chúng ngon lành;
Chẳng còn ai nhớ đến chúng;
Sự gian ác bị bẻ gẫy như cây khô.
21Chúng bạc đãi người hiếm muộn, không sinh con;
Cư xử tệ với người góa bụa.
22Nhưng Đức Chúa Trời dùng quyền năng Ngài tiêu diệt kẻ bạo tàn;
Khi Ngài ra tay, chúng không còn hi vọng sống.
23Chúa cho chúng sống yên ổn, vững vàng,
Nhưng mắt Ngài theo dõi mọi nẻo đường của chúng.
24Chúng được đề cao trong chốc lát rồi biến mất;
Chúng sẽ héo úa rồi tàn tạ như cỏ dại,
Và bị cắt như gié lúa.
25Nếu điều tôi nói không đúng, thì ai có thể chứng minh được tôi là người nói dối?
Và cho thấy lời tôi nói là vô giá trị?”

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.

Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010