YouVersion Logo
Search Icon

Ê-sai 17

17
Lời tiên tri về sự trừng phạt Đa-mách
1Lời tiên tri về Đa-mách:#Giê 49:23-27; Amốt 1:3-5; Xa 9:1.
“Nầy, Đa-mách sẽ không còn là một thành nữa
Mà sẽ trở nên một đống đổ nát.
2Các thành của A-rô-e bị bỏ hoang
Và sẽ làm chỗ cho bầy chiên nằm nghỉ,
Chẳng ai làm chúng kinh hãi.
3Đồn lũy sẽ biến mất khỏi Ép-ra-im,
Vương quốc của Đa-mách cũng không còn;
Số người còn sót lại của A-ram
Cũng sẽ giống như vinh quang của dân Y-sơ-ra-ên.”
Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.
4“Trong ngày đó, vinh quang của Gia-cốp sẽ giảm đi,
Thân xác béo mập sẽ trở nên gầy ốm.
5Điều ấy sẽ xảy ra như khi con gặt túm các ngọn lúa
Rồi dùng cánh tay cắt bông lúa;
Và như khi người ta mót lúa
Trong thung lũng Rê-pha-im
6Thì sẽ còn sót lại những bông lúa mót được;
Như khi người ta rung cây ô-liu,
Còn sót hai ba trái
Trên đầu cành rất cao,
Hoặc bốn năm trái
Trên những cành sai quả.”
Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán vậy.
Dân sót của Y-sơ-ra-ên sẽ trở về với Chúa
7Trong ngày đó, người ta sẽ hướng về Đấng Tạo Hóa mình, và mắt họ chăm nhìn Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. 8Họ sẽ không còn hướng về các bàn thờ là công việc của tay mình, và không còn nhìn đến các vật bởi ngón tay mình làm ra, dù là các tượng Át-tạt-tê hay bàn thờ dâng hương.
9Trong ngày đó, các thành kiên cố của họ sẽ giống như những nơi bị bỏ hoang trong rừng hoặc trên đỉnh núi,#17:9 Một bản dịch cổ: như những thành người Hê-vít và A-mô-rít. là những nơi đã bị bỏ hoang trước mặt con dân Y-sơ-ra-ên; đó là cảnh hoang tàn.
10Vì ngươi đã quên Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi ngươi,
Không nhớ đến Vầng Đá trú ẩn của ngươi.
Cho nên dù ngươi trồng vườn cây tốt nhất,
Lại ươm mầm giống nho ngoại quốc;
11Trong ngày ngươi trồng, ngươi thấy nó lớn lên,
Vào một buổi sáng, hạt giống đâm chồi nở hoa;
Nhưng trong ngày buồn rầu đau đớn
Thì mùa màng mất hết!
12Ôi, các dân đông đảo náo động làm sao!
Chúng gầm lên như biển cả thét gào!
Tiếng ồn ào của các dân
Ầm ầm như tiếng của nhiều dòng thác đổ!
13Thật, các dân gào lên như nhiều dòng nước đổ ầm ầm,
Nhưng khi Chúa quở trách, chúng trốn đi xa,
Và bị đùa đi như rơm rác trên núi bị gió thổi,
Như bụi đất gặp cơn gió bão.
14Vào buổi tối, kìa, có sự kinh hãi,
Trước lúc bình minh, chúng chẳng còn gì.
Đó là phần của quân cướp phá,
Là số phận dành cho bọn cướp bóc chúng ta.

Currently Selected:

Ê-sai 17: VIE2010

Highlight

Share

Copy

None

Want to have your highlights saved across all your devices? Sign up or sign in

YouVersion uses cookies to personalize your experience. By using our website, you accept our use of cookies as described in our Privacy Policy