Sáng Thế Ký 8
RVV11
8
Trận lụt chấm dứt
1Đức Chúa Trời nhớ đến Nô-ê cùng các loài thú rừng và gia súc ở trong tàu với ông, nên Ngài khiến một trận gió thổi ngang qua mặt đất và nước rút xuống. 2Các nguồn của vực lớn và các cửa đập trên trời đóng lại, mưa từ trời không đổ xuống nữa. 3Nước rút dần khỏi mặt đất. Sau một trăm năm mươi ngày, nước mới xuống thấp. 4Vào ngày mười bảy, tháng bảy, chiếc tàu tấp trên núi A-ra-rát. 5Nước cứ tiếp tục hạ dần cho đến tháng mười. Ngày mồng một tháng mười, các đỉnh núi mới lộ ra.
6Sau bốn mươi ngày Nô-ê mở cửa sổ mà ông đã trổ trên tàu, 7và thả con quạ ra. Quạ lượn đi lượn lại cho đến khi mặt đất khô hẳn. 8Ông cũng thả con bồ câu ra để xem nước đã rút bớt trên mặt đất chưa. 9Nhưng bồ câu không tìm được chỗ đáp nên bay trở về tàu với ông, vì nước còn phủ khắp mặt đất. Nô-ê đưa tay bắt lấy bồ câu đem vào tàu với mình. 10Ông đợi thêm bảy ngày, rồi lại thả bồ câu ra khỏi tàu. 11Đến chiều, bồ câu trở về với ông, và kìa, mỏ nó tha một lá ô-liu tươi! Nô-ê hiểu rằng nước đã rút bớt trên mặt đất. 12Ông lại đợi thêm bảy ngày nữa, rồi thả con bồ câu ra; và lần nầy bồ câu không trở về với ông nữa.
13Ngày mồng một, tháng giêng, năm thứ sáu trăm lẻ một,#8:13 bản Bảy Mươi thêm: đời Nô-ê. nước đã rút cạn trên mặt đất. Nô-ê giở mui tàu, và nhìn thấy mặt đất đã ráo. 14Ngày hai mươi bảy tháng hai, đất đã hoàn toàn khô ráo.
Nô-ê ra khỏi tàu
15Đức Chúa Trời phán với Nô-ê: 16“Con hãy ra khỏi tàu cùng với vợ, các con trai và các con dâu mình. 17Hãy đem ra khỏi tàu các sinh vật đã ở với con, là những loài xác thịt như chim, các loài thú, các loài bò sát trên đất, để chúng sinh sôi nẩy nở và gia tăng gấp bội trên đất.” 18Vậy, Nô-ê cùng với vợ, các con trai và các con dâu ra khỏi tàu. 19Tất cả các loài thú rừng, loài bò sát trên đất, loài chim cùng mọi vật sống động trên đất đều ra khỏi tàu, loài nào theo loài nấy.
Nô-ê dâng tế lễ thiêu
20Bấy giờ Nô-ê lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va. Ông bắt các loài thú thanh sạch và các loài chim thanh sạch làm tế lễ thiêu dâng lên bàn thờ. 21Đức Giê-hô-va vui hưởng mùi thơm và tự nhủ: “Ta sẽ chẳng bao giờ vì loài người mà nguyền rủa đất nữa, dù tâm địa của loài người vẫn xấu xa từ lúc còn niên thiếu. Ta sẽ không bao giờ tiêu diệt các loài sinh vật như Ta đã làm nữa.
22Ngày nào quả đất còn,
Thì mùa gieo giống và gặt hái, mùa lạnh và nóng,
Mùa hạ và mùa đông, ngày và đêm,
Sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.”