I Sa-mu-ên 17
VIE2010
17
Đa-vít thắng Gô-li-át
1Người Phi-li-tin tập trung quân đội để gây chiến. Chúng tập trung tại Sô-cô, thuộc đất Giu-đa, và đóng trại tại Ê-phê Đa-mim, giữa Sô-cô và A-xê-ca. 2Sau-lơ và người Y-sơ-ra-ên cũng tập trung, đóng trại tại thung lũng Ê-la, dàn trận chống lại người Phi-li-tin.
3Người Phi-li-tin đứng trên núi bên nầy, còn Y-sơ-ra-ên đứng trên núi bên kia, cách nhau một thung lũng. 4Bấy giờ, có một tay vô địch từ trại quân Phi-li-tin đi ra, tên là Gô-li-át, quê ở Gát, cao gần ba mét,#17:4 Nn: sáu am-ma và một gang (Am-ma phiên âm theo tiếng Pháp là “cu-đê”); 1 am-ma = 44,5 cm. 5đầu đội mũ đồng, mặc áo giáp đồng vảy cá nặng năm mươi bảy ki-lô-gam.#17:5 Nn: năm nghìn siếc-lơ. 6Chân hắn có giáp che bằng đồng, vai đeo một cây lao bằng đồng. 7Cán giáo của hắn như cây trục cửi của thợ dệt, và mũi giáo nặng khoảng bảy ki-lô-gam#17:7 Nn: sáu trăm siếc-lơ. Đi trước hắn là người mang khiên. 8Hắn ra đứng hướng về phía hàng ngũ Y-sơ-ra-ên và thét lớn: “Sao chúng bay phải ra dàn trận? Chẳng phải tao là người Phi-li-tin, còn chúng bay là đầy tớ của Sau-lơ sao? Hãy chọn một người trong chúng bay xuống đây đấu với tao. 9Nếu nó có thể đánh thắng và giết được tao, thì chúng tao sẽ làm đầy tớ chúng bay; nhưng nếu tao thắng hơn và giết nó, thì chúng bay sẽ làm đầy tớ và phục vụ chúng tao.” 10Tên Phi-li-tin nầy còn nói: “Phải, hôm nay tao thách quân Y-sơ-ra-ên: Hãy chọn một người ra để đấu với tao.” 11Sau-lơ và toàn dân Y-sơ-ra-ên nghe những lời của người Phi-li-tin, thì kinh hoàng và rất sợ hãi.
12Đa-vít là con của một người Ê-phơ-rát, quê ở Bết-lê-hem thuộc Giu-đa, tên là Gie-sê. Gie-sê có tám con trai. Vào thời vua Sau-lơ thì ông đã cao tuổi rồi. 13Ba con trai lớn của Gie-sê đã theo Sau-lơ ra chiến trường. Tên ba con trai ấy là: Ê-li-áp, con cả; A-bi-na-đáp, con thứ nhì; và Sa-ma, con thứ ba. 14Đa-vít là con út. Ba người anh lớn đã theo Sau-lơ, 15còn Đa-vít vừa hầu vua Sau-lơ, vừa trở về Bết-lê-hem để chăn chiên cho cha mình.
16Mỗi buổi sáng và mỗi buổi chiều, người Phi-li-tin đều ra thách thức như vậy suốt bốn mươi ngày.
17Một hôm, Gie-sê nói với Đa-vít, con mình: “Con hãy lấy mười ký#17:17 Nn: một ê-pha. hột rang và mười ổ bánh nầy, mau đem đến trại quân đưa cho các anh con. 18Con cũng hãy đem mười miếng phó-mát nầy cho viên chỉ huy trưởng nghìn quân của các anh con, và xem các anh có khỏe không; còn con phải đem về cho cha một bằng chứng cho thấy chúng được bình an. 19Các anh con ở với Sau-lơ và tất cả người Y-sơ-ra-ên tại thung lũng Ê-la để chiến đấu với người Phi-li-tin.”
20Sáng hôm sau, Đa-vít dậy sớm, giao chiên cho một người khác chăn, rồi khăn gói lên đường như Gie-sê đã dặn. Khi Đa-vít đã đến trại quân, thì quân lính đang kéo ra dàn trận và reo hò khiêu chiến. 21Quân Y-sơ-ra-ên và Phi-li-tin dàn trận, hai bên đối mặt nhau. 22Đa-vít để hành lý lại, giao cho người trông coi, rồi chạy ra trận tuyến hỏi thăm các anh mình mạnh khỏe không. 23Chàng đang nói chuyện với các anh thì tay vô địch Gô-li-át, tức là người Phi-li-tin ở Gát, từ hàng ngũ Phi-li-tin xông tới, và Đa-vít nghe hắn nói những lời thách thức như trước.
24Mọi người Y-sơ-ra-ên thấy hắn đều chạy trốn và rất sợ hãi. 25Một người Y-sơ-ra-ên nói: “Anh em có thấy tên đó xông tới không? Hắn đến để sỉ nhục Y-sơ-ra-ên đó! Nếu trong Y-sơ-ra-ên, ai giết được hắn thì vua sẽ ban thưởng nhiều của cải, gả con gái cho, và miễn sưu thuế cho nhà cha người ấy.”
26Đa-vít hỏi những người đứng gần mình: “Người ta sẽ thưởng gì cho người giết được tên Phi-li-tin nầy, và cất bỏ sự sỉ nhục khỏi Y-sơ-ra-ên? Vì tên Phi-li-tin nầy, kẻ chẳng chịu cắt bì nầy là ai, mà lại dám thách thức đạo quân của Đức Chúa Trời hằng sống?” 27Người ta lặp lại những lời trên và nói với Đa-vít: “Ai giết được hắn thì phần thưởng sẽ là như thế.”
28Nhưng Ê-li-áp, anh cả, nghe Đa-vít nói vậy thì nổi giận với chàng, và nói: “Tại sao mầy đến đây? Mầy bỏ mấy con chiên trong hoang mạc cho ai? Tao biết tính kiêu ngạo và sự độc ác của lòng mầy. Vì muốn xem đánh nhau nên mầy mới đến đây.” 29Đa-vít đáp: “Em có làm gì đâu? Nói cũng không được sao?” 30Chàng quay khỏi anh mình, đến với người khác lặp lại câu hỏi ấy, thì người ta cũng trả lời như lần trước.
31Có người nghe những lời Đa-vít nói, đem thuật lại cho Sau-lơ. Vua cho gọi Đa-vít đến. 32Chàng tâu với Sau-lơ: “Xin đừng ai ngã lòng vì tên Phi-li-tin kia! Đầy tớ bệ hạ sẽ đi ra chiến đấu với hắn.” 33Sau-lơ nói với Đa-vít: “Con không thể đương đầu với tên Phi-li-tin nầy đâu, vì con chỉ là một thiếu niên, còn hắn đã là một chiến binh từ lúc trẻ.” 34Đa-vít tâu với Sau-lơ: “Khi đầy tớ bệ hạ chăn chiên cho cha mình, nếu có sư tử hay là gấu đến tha một con chiên trong bầy, 35thì con đuổi theo, đánh nó, giật chiên khỏi mõm nó; nếu nó chống cự, con nắm râu nó, đánh và giết nó đi. 36Đầy tớ bệ hạ đã đánh chết cả sư tử và gấu, vậy thì tên Phi-li-tin không chịu cắt bì kia cũng sẽ đồng số phận với chúng, vì hắn đã dám thách thức đạo quân của Đức Chúa Trời hằng sống.” 37Đa-vít nói tiếp: “Đức Giê-hô-va đã giải cứu con khỏi vuốt sư tử và gấu, thì Ngài cũng sẽ giải cứu con khỏi tay tên Phi-li-tin kia.” Sau-lơ nói: “Hãy đi, nguyện Đức Giê-hô-va ở với con!”
38Sau-lơ lấy áo chiến mình mặc cho Đa-vít, đội mũ đồng lên đầu và mặc áo giáp cho chàng. 39Đa-vít đeo gươm của Sau-lơ bên ngoài áo giáp và tập đi thử vì không quen. Chàng nói với Sau-lơ: “Con không thể mang khí giới nầy mà đi được, vì con không quen.” Rồi Đa-vít cởi những thứ ấy ra. 40Chàng cầm một cây gậy trong tay, chọn dưới khe năm viên đá bóng nhẵn để trong túi chăn chiên mình vẫn thường mang và cái ná ném đá trong tay, rồi xông tới tên Phi-li-tin.
41Tên Phi-li-tin cũng tiến tới, đến gần Đa-vít; đi trước hắn là người mang khiên. 42Tên Phi-li-tin nhìn Đa-vít, thấy chàng chỉ là một thiếu niên, nước da hồng hào, diện mạo khôi ngô, thì khinh thường chàng. 43Tên Phi-li-tin nói với Đa-vít: “Ta có phải là một con chó đâu mà ngươi cầm gậy đến với ta?” Rồi tên Phi-li-tin lấy danh các thần mình mà rủa sả Đa-vít, 44và nói tiếp: “Hãy lại đây, ta sẽ ban thịt ngươi cho chim trời và thú đồng.” 45Đa-vít nói với tên Phi-li-tin: “Ngươi cầm gươm, giáo, lao mà đến với ta. Còn ta, ta nhân danh Đức Giê-hô-va vạn quân mà đến, tức là Đức Chúa Trời của đạo quân Y-sơ-ra-ên mà ngươi đã thách thức. 46Hôm nay, Đức Giê-hô-va phó ngươi vào tay ta, ta sẽ giết ngươi, cắt đầu ngươi, và ban thây của đạo quân Phi-li-tin làm mồi cho chim trời và thú rừng. Khắp thế gian sẽ biết rằng có một Đức Chúa Trời trong dân Y-sơ-ra-ên, 47và toàn thể hội chúng nầy sẽ thấy rằng Đức Giê-hô-va không giải cứu bằng gươm, hoặc bằng giáo; vì Đức Giê-hô-va là Chúa của chiến trận, Ngài sẽ phó các người vào tay chúng tôi.”
48Khi tên Phi-li-tin đứng dậy, xông tới tấn công Đa-vít thì Đa-vít nhanh chóng chạy về phía trận tuyến để xáp chiến với tên Phi-li-tin. 49Đa-vít thọc tay vào túi lấy một viên đá, rồi dùng ná ném trúng vào trán tên Phi-li-tin. Viên đá lọt thấu vào trán, làm cho Gô-li-át té úp mặt xuống đất.
50Như vậy Đa-vít thắng tên Phi-li-tin bằng viên đá ném bằng ná, giết chết hắn mà không có gươm trong tay. 51Đa-vít chạy đến bên xác tên Phi-li-tin, lấy gươm của hắn, rút ra khỏi vỏ giết hắn, rồi dùng gươm cắt đầu hắn. Quân Phi-li-tin thấy người hùng của mình đã chết thì chạy trốn.
52Bấy giờ, dân Y-sơ-ra-ên và Giu-đa nổi lên reo hò và đuổi theo quân Phi-li-tin cho đến cửa thành Gát và Éc-rôn. Xác quân Phi-li-tin ngã chết đầy đường Sa-a-ra-gim cho đến Gát và Éc-rôn. 53Sau khi đã rượt đuổi quân Phi-li-tin, dân Y-sơ-ra-ên trở về cướp phá trại quân của chúng. 54Đa-vít đem đầu của tên Phi-li-tin về Giê-ru-sa-lem, nhưng vũ khí của hắn thì để trong trại mình.
55Trong lúc Sau-lơ thấy Đa-vít ra đón đánh tên Phi-li-tin thì hỏi Áp-ne, tổng tư lệnh quân đội: “Áp-ne, chàng thanh niên đó là con của ai?” Áp-ne thưa: “Tâu bệ hạ! Thật như bệ hạ vẫn đang sống, hạ thần hoàn toàn không biết.” 56Vua nói: “Hãy hỏi xem chàng thanh niên ấy là con của ai.” 57Khi Đa-vít đã giết tên Phi-li-tin trở về thì Áp-ne đón chàng, dẫn đến trước mặt Sau-lơ. Tay Đa-vít còn đang xách cái đầu của tên Phi-li-tin. 58Sau-lơ hỏi: “Nầy chàng trai, ngươi là con ai?” Đa-vít thưa: “Con là con của Gie-sê, người Bết-lê-hem, đầy tớ của bệ hạ.”

© 2010 United Bible Societies. All Rights Reserved.

Learn More About Kinh Thánh Hiệu Đính 2010 - Revised Vietnamese Bible