Nhân sao ông tranh-luận với Ngài?
Ngài không bày-giãi điều nào Ngài làm.
Vì Đức Chúa Trời phán một lần,
Hoặc hai lần; nhưng người ta không để ý đến.
Ngài phán trong chiêm-bao, trong dị-tượng ban đêm,
Lúc người ta ngủ mê,
Nằm ngủ trên giường mình;
Bấy giờ Ngài mở lỗ tai loài người,
Niêm phong lời giáo-huấn mà Ngài dạy cho họ,
Hầu cho chở loài người khỏi điều họ toan làm,
Và giấu họ tánh kiêu-ngạo,
Cứu linh-hồn họ khỏi cái huyệt,
Và mạng-sống khỏi bị gươm giết.
Loài người nằm trên giường mình bị đau-đớn sửa-phạt,
Và xương-cốt người hàng tranh-chạm nhau mãi-mãi,
Miệng người bèn lấy làm gớm-ghiếc vật-thực,
Và linh-hồn người ghét những đồ ăn mỹ-vị.
Thịt người bị tiêu-hao không còn thấy nữa,
Và xương người, mà trước chẳng thấy được, bèn bị lộ ra.
Linh-hồn người đến gần cái hầm,
Và sự sống người xích lại kẻ giết.
Nếu trong một ngàn thiên-sứ, có một thiên-sứ làm kẻ truyền-giải cho người,
Để chỉ-dạy người biết điều ngay-thẳng cho người,
Ắt Đức Chúa Trời làm ơn cho người và phán rằng:
“Hãy giải-cứu nó khỏi bị sa xuống cái hầm;
Ta đã tìm đặng giá cứu-chuộc rồi”
Người sẽ được thẳng da mát thịt như buổi thơ-ấu;
Người trở lại ngày đang-thì.
Người cầu-nguyện cùng Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời bèn đoái thương người,
Khiến người vui-mừng xem thấy mặt Ngài,
Và Ngài trải lại sự công-bình cho người.
Đoạn, người đó sẽ hát trước mặt loài người, mà rằng:
“Tôi đã phạm tội, làm hư-hoại sự ngay-thẳng,
Song chẳng có ích gì cho tôi.
Đức Chúa Trời có giải-cứu linh-hồn tôi khỏi sa xuống hầm,
Và sự sống tôi sẽ thấy ánh-sáng.”
Kìa, các việc ấy Đức Chúa Trời làm cho loài người;
Đến hai lần, hoặc ba lần