Công-vụ 28:1-14
Công-vụ 28:1-14 VIE1925
Đã được cứu như vậy rồi, chúng ta mới biết cù-lao đó tên là Man-tơ. Thổ-nhân đãi chúng ta một cách nhân-từ hiếm có, tiếp-rước chúng ta thay thảy gần kề đống lửa lớn đã đốt, vì đang mưa và trời lạnh-lẽo. Phao-lô lượm được một bó củi khô quăng vào trong lửa xảy có một con rắn lục từ trong bó củi bị nóng bò ra, quấn trên tay người. Thổ-nhân thấy con vật đeo thòng-lòng trên tay người bèn nói với nhau rằng: Thật người nầy là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công-bình chẳng khứng cho sống! Nhưng Phao-lô rảy rắn lục vào lửa, chẳng thấy hề chi hết. Họ ngờ người sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống chết tức thì; nhưng đã đợi lâu rồi, chẳng thấy hại chi cho người, bèn đổi ý mà nói rằng thật là một vì thần. Trong chỗ đó, có mấy đám ruộng thuộc về người tù-trưởng của đảo ấy, tên là Búp-li-u; người nầy đãi-đằng chúng ta cách mến khách lắm trong ba ngày. Vả, cha của Búp-li-u nầy đương nằm trên giường đau bịnh nóng-lạnh và bịnh lỵ. Phao-lô đi thăm người, cầu-nguyện xong, đặt tay lên và chữa lành cho. Nhân đó, ai nấy trong đảo có bịnh, đều đến cùng Phao-lô, và được chữa lành cả. Họ cũng tôn-trọng chúng ta lắm, và lúc chúng ta đi, thì sửa-soạn mọi đồ cần-dùng cho chúng ta. Sau đó ba tháng, chúng ta xuống tàu ở A-léc-xan-tri mà đi, là tàu đã qua mùa đông tại đảo đó, và có hiệu là Đi-ốt-cua. Tới thành Sy-ra-cu-sơ rồi, chúng ta ở lại đây ba ngày. Từ nơi đó, chạy theo mé biển Si-si-lơ, tới thành Rê-ghi-um. Đến ngày mai, vì gió nam nổi lên, nên sau hai ngày nữa chúng ta tới thành Bu-xô-lơ. Ở đó gặp anh em mời chúng ta ở lại với bảy ngày; rồi thì đi đến thành Rô-ma.

