Lu-ca 22
BPT
22
Giu-đa trở thành kẻ thù của Chúa Giê-xu
1Gần đến ngày lễ Bánh Không Men cũng còn gọi là lễ Vượt Qua.2Các giới trưởng tế và các giáo sư luật tìm cách giết Chúa Giê-xu nhưng chưa được vì họ sợ dân chúng phản ứng.
3Quỉ Sa-tăng nhập vào Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, một trong mười hai sứ đồ của Chúa Giê-xu.4Giu-đa đi gặp các giới trưởng tế cùng mấy tên lính canh gác đền thờ để bàn cách trao Ngài vào tay họ.5Họ rất mừng và đồng ý thưởng tiền cho hắn.6Hắn thỏa thuận và rình cơ hội để trao Chúa Giê-xu vào tay họ khi Ngài ở cách xa quần chúng.
Chúa Giê-xu dự lễ Vượt Qua
7Ngày đầu tiên của lễ Ăn Bánh Không Men# là lúc chiên con của lễ Vượt Qua phải bị giết.8Chúa Giê-xu sai Phia-rơ và Giăng đi và dặn, “Các con hãy đi chuẩn bị bữa ăn lễ Vượt Qua cho chúng ta.”
9Họ hỏi, “Thầy muốn chúng con dọn bữa ăn ấy ở đâu?”
Chúa Giê-xu bảo,10“Khi các con vào thành sẽ có một người mang bầu nước ra đón các con. Hãy đi theo người ấy, hễ người ấy vào nhà nào11thì các con hãy nói với chủ nhà, ‘Thầy hỏi: Cái phòng khách mà ta sẽ ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ ta ở đâu?’12Người sẽ chỉ cho các con một phòng rộng trên gác, có bàn ghế sẵn sàng. Các con sẽ dọn lễ Vượt Qua tại đó.”
13Phia-rơ và Giăng ra đi, quả gặp mọi chuyện như Chúa Giê-xu đã bảo. Họ liền dọn bữa ăn lễ Vượt Qua.
Bữa Ăn của Chúa
14Đến giờ, Chúa Giê-xu và các sứ đồ đang ngồi ở bàn.15Ngài bảo họ, “Ta rất muốn ăn lễ Vượt Qua nầy với các con trước khi ta phải chịu khổ hình.16Ta sẽ không còn ăn lễ Vượt Qua nào nữa cho đến khi Lễ ấy được mang đầy đủ ý nghĩa trong Nước Trời.”
17Rồi Ngài cầm ly, cảm tạ và nói, “Các con hãy lấy ly nầy và chia nhau uống.18Ta sẽ không uống nước nho# nầy nữa cho tới khi Nước Trời hiện đến.”
19Sau đó Ngài lấy bánh mì, cảm tạ và bẻ ra trao cho các sứ đồ và nói rằng, “Đây là thân thể ta hi sinh cho các con. Hãy làm điều nầy để nhớ đến ta.”20Cũng vậy, sau khi ăn, Ngài cầm ly và bảo, “Ly nầy là giao ước mới mà Thượng Đế kết lập với dân của Ngài. Giao ước mới# nầy bắt đầu bằng huyết của ta đổ ra vì các con.”#Cũng vậy … vì các con 22:20 Một vài bản cổ Hi-lạp không có ghi những lời của Chúa Giê-xu trong phần cuối của câu 19 và toàn thể câu 20.
Ai sẽ phản Chúa Giê-xu?
21“Nhưng một người trong các con sẽ phản bội ta, tay người ấy đang đặt chung với tay ta trên bàn.22Điều mà Thượng Đế đã định cho Con Người# sẽ xảy ra, nhưng khốn cho kẻ nào phản Con Người.”
23Các sứ đồ hỏi nhau xem ai trong vòng họ lại làm chuyện ấy.
Hãy làm đầy tớ
24Các môn đệ bắt đầu tranh luận với nhau xem ai trong họ là người quan trọng nhất.25Nhưng Chúa Giê-xu dạy họ, “Các vua chúa ngoại quốc cai trị dân chúng, và những người cầm quyền thích được gọi là ‘bạn dân.’26Tuy nhiên, các con không nên như thế. Trái lại, người nào lớn nhất trong các con phải là người thấp kém nhất và người lãnh đạo phải như kẻ tôi tớ vậy.27Giữa một người ngồi ở bàn và một người hầu hạ, người nào quan trọng hơn? Các con cho là người ngồi ở bàn quan trọng hơn. Nhưng ta giống như kẻ hầu hạ ở giữa các con vậy.
28Các con đã ở cùng ta suốt những cuộc đấu tranh gay go của ta.29Cha đã ban cho ta một vương quốc thì ta cũng cho các con vương quốc ấy30để các con được ăn uống chung bàn với ta trong nước của ta. Các con sẽ ngồi trên ngôi, xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en.”
Đừng mất đức tin
31“Xi-môn#Xi-môn 22:31 Tên khác của Xi-môn là Phia-rơ. ơi, Xi-môn ơi, Sa-tăng đã xin thử nghiệm tất cả các con như nhà nông sàng sảy lúa vậy.32Ta đã cầu nguyện để con đừng mất đức tin! Khi con trở lại với ta thì hãy giục giã anh em con.”
33Nhưng Phia-rơ thưa với Chúa Giê-xu, “Thưa Chúa, con sẵn sàng đồng tù, đồng chết với Chúa!”
34Chúa Giê-xu bảo, “Phia-rơ à, hôm nay trước khi gà gáy con sẽ chối ta ba lần.”
Hãy sẵn sàng đương đầu với khó khăn
35Sau đó Chúa Giê-xu hỏi các sứ đồ, “Khi ta sai các con ra đi mà không mang ví, túi, hoặc giày theo các con có thiếu gì không?”
Họ thưa, “Dạ không thiếu gì hết.”
36Ngài bảo tiếp, “Bây giờ nếu các con có ví hoặc túi thì hãy mang theo. Nếu các con không có gươm hãy bán áo ngoài mà mua một cái.37Thánh Kinh viết,
‘Ngài bị đối xử như một tên tội phạm.’ Ê-sai 53:12
Ta bảo các con biết là câu Thánh Kinh ấy phải được mang đầy đủ ý nghĩa. Câu ấy nói về ta và sự việc hiện đang xảy ra.”
38Các môn đệ thưa, “Thưa Chúa, đây có hai cây gươm.”
Ngài bảo, “Vậy đủ rồi.”#“Vậy đủ rồi.” 22:38 Hay “Đừng nói chuyện ấy nữa.”
Chúa Giê-xu cầu nguyện một mình
39Chúa Giê-xu ra khỏi thành và đi đến núi Ô-liu như Ngài vẫn thường làm. Các môn đệ cùng đi với Ngài.40Khi đến nơi, Ngài bảo họ, “Các con hãy cầu nguyện cho có sức chống chọi sự cám dỗ.”
41Rồi Ngài đi cách họ khoảng chừng liệng một viên đá, quì xuống và cầu nguyện,42“Thưa Cha, nếu Cha muốn, xin lấy ly đau khổ#ly đau khổ 22:42 Chúa Giê-xu muốn nói những điều khốn khổ sẽ xảy ra cho Ngài. Chấp nhận những điều đó cũng như uống một ly chất đắng. nầy đi. Nhưng hãy làm theo ý Cha chứ không phải theo ý con.”43Có một thiên sứ từ trời hiện đến thêm sức cho Ngài.44Trong cơn đau khổ Chúa Giê-xu càng cầu nguyện thiết tha. Mồ hôi Ngài rơi xuống đất như những giọt máu.#Câu 43-44 22:44 Một vài bản cổ không có hai câu nầy.45Khi cầu nguyện xong, Chúa Giê-xu trở lại với các môn đệ, thì thấy họ đang ngủ vì quá buồn bã.46Chúa Giê-xu bảo họ, “Sao các con ngủ? Hãy dậy cầu nguyện cho có sức chống chọi với sự cám dỗ.”
Chúa Giê-xu bị bắt
47Trong khi Chúa Giê-xu còn đang nói thì một đám đông ập đến do Giu-đa, một trong mười hai sứ đồ dẫn đầu. Hắn tiến đến gần Chúa Giê-xu để hôn Ngài.
48Nhưng Chúa Giê-xu hỏi hắn, “Giu-đa, có phải con dùng cái hôn để trao Con Người# cho kẻ thù của Ngài không?”49Những người đứng quanh thấy vậy liền hỏi Ngài, “Thưa Chúa, chúng con nên lấy gươm chém bọn nầy không?”50Một trong những người ở đó rút gươm ra chém đứt vành tai phải của người đầy tớ thầy tế lễ tối cao.
51Chúa Giê-xu bảo, “Thôi! Đừng chém nữa.” Rồi Ngài rờ vành tai của người đầy tớ và chữa lành cho.52Những người đến bắt Chúa Giê-xu là những trưởng tế, các vệ binh canh gác đền thờ, và các bô lão. Chúa Giê-xu bảo họ, “Các ông mang theo gươm giáo và gậy gộc đến bắt ta làm như thể ta là tên tội phạm.53Hằng ngày ta có mặt trong đền thờ mà các ông không bắt. Nhưng nay là giờ của các ông—giờ mà tăm tối ngự trị.”
Phia-rơ chối Chúa Giê-xu
54Chúng bắt Chúa Giê-xu dẫn đi và giải Ngài đến nhà riêng của thầy tế lễ tối cao. Phia-rơ đi theo sau xa xa.55Sau khi bọn lính đốt một đống lửa giữa sân và ngồi sưởi gần nhau thì Phia-rơ cũng đến ngồi chung với họ.56Một đứa tớ gái thấy Phia-rơ ngồi đó qua ánh lửa chập chờn, cô nhìn Phia-rơ thật kỹ rồi bảo, “Ông nầy cũng ở với người ấy.”
57Nhưng Phia-rơ chối phăng; ông bảo, “Chị ơi, tôi không hề biết người ấy.”58Lát sau, một người khác thấy Phia-rơ liền nói, “Ông cũng là người thuộc bọn đó.”
Nhưng Phia-rơ đáp, “Anh ơi, tôi không thuộc đám đó đâu!”
59Độ một giờ sau, một người nữa nhất quyết, “Chắc chắn người nầy từng ở với ông ấy vì ông ta cũng gốc Ga-li-lê.”
60Nhưng Phia-rơ trả lời, “Anh à, tôi không hiểu anh nói gì cả!”
Ngay lúc Phia-rơ còn đang nói thì gà gáy.61Chúa quay lại nhìn thẳng vào Phia-rơ. Ông ta chợt nhớ lại lời Ngài nói: “Hôm nay trước khi gà gáy, con sẽ chối ba lần, bảo là không hề biết ta.”62Phia-rơ liền bước ra ngoài khóc lóc thảm thiết.
Dân chúng chế giễu Chúa Giê-xu
63Những tên canh giữ Chúa Giê-xu chế giễu và đánh đập Ngài.64Chúng bịt mắt Ngài và bảo, “Hãy trổ tài nói tiên tri của ông đi, xem thử người nào đánh ông.”65Chúng nhục mạ Chúa Giê-xu nhiều điều.
Chúa Giê-xu trước mặt các lãnh tụ
66Đến sáng, hội đồng bô lão, gồm các trưởng tế và các giáo sư luật họp nhau lại và giải Ngài đến tòa án tối cao.67Họ nói, “Nếu ông là Đấng Cứu Thế hãy nói cho chúng tôi biết.”
Chúa Giê-xu bảo họ, “Nếu ta nói các ông cũng chẳng tin.68Và nếu ta hỏi các ông cũng chẳng trả lời.69Nhưng từ nay về sau, Con Người# sẽ ngồi bên tay phải của Thượng Đế quyền năng.”
70Họ hỏi, “Vậy ông là Con Thượng Đế à?” Chúa Giê-xu đáp, “Đúng vậy.”
71Họ đồng thanh, “Bây giờ chúng ta đâu cần nhân chứng làm gì nữa? Chính chúng ta đã nghe lời tuyên bố của ông ta rồi.”