Parallel
88
Tác-giả nài-khẩn Chúa cứu mình khỏi chết
Thơ hát của con-cháu Cô-rê. Cho thầy nhạc-chánh, theo giọng trầm. Thơ dạy-dỗ Hê-man, người Ếch-ra-hít, làm
1Hỡi Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời về sự cứu-rỗi tôi,
Ngày và đêm tôi kêu-cầu trước mặt Chúa.
2Nguyện lời cầu-nguyện tôi thấu đến trước mặt Chúa:
Xin hãy nghiêng tai qua nghe tiếng kêu-cầu của tôi.
3Vì linh-hồn tôi đầy-dẫy sự hoạn-nạn,
Mạng-sống tôi hầu gần Âm-phủ.
4Tôi bị kể vào số những kẻ đi xuống huyệt;
Tôi khác nào một người chẳng có ai giúp-đỡ,
5Bị bỏ giữa kẻ chết,
Giống như những kẻ bị giết nằm trong mồ-mả,
Mà Chúa không còn nhớ đến,
Là kẻ bị truất khỏi tay Chúa.
6Chúa đã để tôi nằm nơi hầm vực sâu,
Tại chốn tối-tăm trong vực thẳm.
7Cơn giận Chúa đè nặng trên tôi,
Chúa dùng các lượn-sóng Chúa làm tôi cực-nhọc. (Sê-la)
8Chúa khiến những kẻ quen-biết tôi lìa xa tôi,
Làm tôi thành một vật gớm-ghiếc cho họ;
Tôi bị cấm-cố, không ra được.
9Mắt tôi hao-mòn vì hoạn-nạn;
Đức Giê-hô-va ơi! hằng ngày tôi cầu-khẩn Ngài,
Và giơ tay lên hướng cùng Ngài.
10Chúa há vì kẻ chết mà sẽ làm phép lạ sao?
Những kẻ qua đời há sẽ chỗi-dậy đặng ngợi-khen Chúa ư? (Sê-la)
11Sự nhân-từ Chúa há sẽ được truyền ra trong mồ-mả sao?
Hoặc sự thành-tín Chúa được giảng trong vực sâu ư?
12Các phép lạ Chúa há sẽ được biết trong nơi tối-tăm sao?
Và sự công-bình Chúa há sẽ được rõ trong xứ bị bỏ quên ư?
13Còn tôi, Đức Giê-hô-va ơi, tôi kêu-cầu cùng Ngài:
Vừa sáng lời cầu-nguyện tôi sẽ thấu đến trước mặt Ngài.
14Đức Giê-hô-va ôi! vì sao Ngài từ-bỏ linh-hồn tôi,
Và giấu mặt Ngài cùng tôi?
15Tôi bị hoạn-nạn hòng chết từ buổi thơ-ấu;
Tôi mang sự kinh-khiếp Chúa, và bị hoảng-hồn.
16Sự giận-dữ Chúa trôi-trác tôi,
Sự hãi-hùng Chúa đã trừ-diệt tôi,
17Hằng ngày các điều ấy vây quanh tôi như nước,
Cùng nhau bao-phủ tôi.
18Chúa khiến các bầu-bạn lìa xa tôi,
Cũng đã làm kẻ quen-biết tôi ẩn nơi tối-tăm.