Parallel
16
Đức Giê-hô-va là phần phước của tác-giả đương thì sống, và là Đấng giải-cứu lúc phải chết
Thơ Đa-vít làm
1Đức Chúa Trời ôi! xin hãy phù-hộ tôi, vì tôi nương-náu mình nơi Chúa.
2Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi;
Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác.
3Tôi lấy làm thích mọi đàng
Các người thánh trên đất, và những bực cao-trọng.
4Sự buồn-rầu của những kẻ dâng của-lễ cho thần khác sẽ thêm nhiều lên:
Tôi sẽ không dâng lễ-quán bằng huyết của chúng nó,
Cũng không xưng tên chúng nó trên môi tôi.
5Đức Giê-hô-va là phần cơ-nghiệp và là cái chén của tôi:
Ngài gìn-giữ phần sản tôi.
6Tôi may được phần cơ-nghiệp ở trong nơi tốt-lành;
Phải, tôi có được cơ-nghiệp đẹp-đẽ.
7Tôi sẽ ngợi-khen Đức Giê-hô-va, là Đấng khuyên-bảo tôi;
Ban đêm lòng tôi cũng dạy-dỗ tôi.
8Tôi hằng để Đức Giê-hô-va đứng ở trước mặt tôi;
Tôi chẳng hề bị rúng-động, vì Ngài ở bên hữu tôi.
9Bởi cớ ấy lòng tôi vui-vẻ, linh-hồn tôi nức mừng-rỡ;
Xác tôi cũng sẽ nghỉ yên-ổn;
10Vì Chúa sẽ chẳng bỏ linh-hồn tôi trong Âm-phủ,
Cũng không để cho người thánh Chúa thấy sự hư-nát.
11Chúa sẽ chỉ cho tôi biết con đường sự sống;
Trước mặt Chúa có trọn sự khoái-lạc,
Tại bên hữu Chúa có điều vui-sướng vô-cùng.