Giô-suê 7
VB1925
7
Dân Y-sơ-ra-ên thất trận trước thành A-hi
1Song dân Y-sơ-ra-ên có phạm một tội về vật đáng diệt; vì A-can, con trai của Cạt-mi, cháu của Xáp-đi, chắt của Xê-rách về chi-phái Giu-đa, có lấy vật đáng diệt; và cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi phừng lên cùng dân Y-sơ-ra-ên.
2Ở Giê-ri-cô Giô-suê sai người đến thành A-hi gần Bết-A-ven, về phía đông Bê-tên, và truyền lịnh nầy rằng: Hãy đi lên do-thám xứ. Vậy, các người ấy đi lên do-thám thành A-hi. 3Đoạn trở về cùng Giô-suê mà rằng: Lấy làm vô ích đem cả dân-sự đi lên đó; nhưng hãy cho chừng vài ba ngàn người đi lên đó mà đánh thành A-hi. Chớ làm cho mệt-nhọc cả dân-chúng đi đó; vì người A-hi ít quá. 4Vậy, có chừng ba ngàn người đi lên đó; nhưng họ chạy trốn trước mặt người A-hi. 5Người A-hi giết chừng ba mươi sáu người, rượt theo họ từ cửa thành cho đến Sê-ba-rim, và đánh họ lúc đi xuống dốc. Lòng dân-sự bèn tan ra như nước.
6Giô-suê bèn xé áo mình, rồi người và các trưởng-lão Y-sơ-ra-ên sấp mặt xuống đất trước hòm của Đức Giê-hô-va cho đến chiều tối, và vải bụi đất trên đầu mình. 7Giô-suê nói: Ôi! Chúa Giê-hô-va, sao Ngài đem dân nầy qua sông Giô-đanh đặng phó chúng tôi vào tay dân A-mô-rít mà làm cho diệt đi? Ôi! chớ chi chúng tôi chọn phần ở lại bên kia sông Giô-đanh! 8Than ôi! hỡi Chúa! sau khi Y-sơ-ra-ên đã xây lưng trước mặt kẻ thù-nghịch mình, tôi còn nói làm sao? 9Dân Ca-na-an và cả dân ở xứ nầy sẽ hay điều đó, sẽ vây chúng tôi, và diệt danh chúng tôi khỏi đất; rồi Chúa sẽ làm sao cho danh lớn Chúa?
Tội của A-can và sự hình-phạt người
10Bấy giờ, Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Hãy đứng dậy; sao ngươi sấp mặt xuống đất như vậy? 11Y-sơ-ra-ên có phạm tội; chúng nó bội-nghịch giao-ước ta đã truyền cho, đến nỗi dám lấy vật đáng diệt, ăn-cắp vật đó, làm dối-trá, và để trong bao mình. 12Bởi cớ đó, dân Y-sơ-ra-ên không thế chống-cự nổi trước mặt kẻ thù-nghịch mình, phải xây lưng trước mặt chúng nó, vì Y-sơ-ra-ên đã trở nên kẻ bị rủa-sả. Nếu các ngươi không cất khỏi giữa mình vật đáng diệt ấy, thì ta không còn ở cùng các ngươi nữa. 13Hãy đứng dậy làm cho dân-sự nên thánh, và hãy nói rằng: Các ngươi khá làm cho mình nên thánh về ngày mai; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi có vật đáng diệt tại giữa ngươi! ngươi không thế chống-cự nổi trước mặt kẻ thù-nghịch mình cho đến chừng nào các ngươi đã cất khỏi giữa mình vật đáng diệt ấy. 14Vậy, sáng mai các ngươi sẽ đi đến gần từng chi-phái; chi-phái nào mà Đức Giê-hô-va chỉ ra sẽ đến gần từng họ hàng; họ-hàng nào mà Đức Giê-hô-va chỉ ra sẽ đến gần từng nhà; nhà nào mà Đức Giê-hô-va chỉ ra sẽ đến gần từng người. 15Người nào bị chỉ ra là kẻ có của đáng diệt đó, sẽ bị thiêu nơi lửa, cùng các món thuộc về người; vì người đã bội giao-ước của Đức Giê-hô-va, và phạm sự xấu-hổ trong Y-sơ-ra-ên.
16Vậy, Giô-suê dậy sớm, biểu Y-sơ-ra-ên đến gần từng chi-phái; và chi-phái Giu-đa bị chỉ ra. 17Đoạn, người biểu các họ-hàng Giu-đa đến gần; và họ-hàng Xê-rách bị chỉ ra. Đoạn, người biểu họ-hàng Xê-rách lại gần từng gia-trưởng; và Xáp-đi bị chỉ ra. 18Người biểu nhà Xáp-đi đến gần từng người; thì A-can, con trai của Cạt-mi, cháu của Xáp-đi, chắt của Xê-rách về chi-phái Giu-đa, bị chỉ ra.
19Giô-suê bèn nói cùng A-can rằng: Hỡi con, xin hãy tôn-vinh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và ngợi-khen Ngài; hãy thú thật cho ta điều con đã làm, chớ giấu chút nào. 20A-can thưa cùng Giô-suê rằng: Phải, tôi đã phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và nầy là điều tôi đã làm: 21Tôi có thấy trong của-cướp một cái áo choàng Si-nê-a tốt-đẹp, hai trăm siếc-lơ bạc, và một nén vàng nặng năm mươi siếc-lơ; tôi tham muốn các món đó, và lấy nó; kìa, các vật ấy đã giấu dưới đất giữa trại tôi, còn bạc thì ở dưới.
22Giô-suê bèn sai người chạy đến trại, thấy áo choàng giấu tại đó, và bạc thì ở dưới. 23Họ lấy các vật đó giữa trại, đem về cho Giô-suê và cho hết thảy dân Y-sơ-ra-ên, rồi để trước mặt Đức Giê-hô-va. 24Bấy giờ, Giô-suê và cả Y-sơ-ra-ên bắt A-can, con-cháu Xê-rách, cùng lấy bạc, áo choàng, nén vàng, con trai, con gái của người, bò, lừa, chiên, trại, và mọi vật chi thuộc về người, mà dẫn đến trong trũng A-cô. 25Giô-suê nói: Sao ngươi có khuấy-rối chúng ta? Đức Giê-hô-va chắc sẽ khuấy-rối ngươi ngày nay. Rồi cả Y-sơ-ra-ên ném đá người; họ thiêu các người ấy trong lửa, và lấy đá lấp chúng nó lại. 26Kế ấy, chúng chất trên thây người một đống đá lớn, hãy còn cho đến ngày nay. Đức Giê-hô-va bèn nguôi cơn thạnh-nộ Ngài. Bởi cớ đó, người ta gọi chỗ nầy là A-cô cho đến ngày nay.

© 1998 United Bible Societies. All right reserved. 

Learn More About Kinh Thánh Bản Truyền Thống 1925