Thi Thiên 137
VIE2010

Thi Thiên 137

137
Nỗi buồn thảm của những kẻ bị đày qua Ba-by-lôn
1Chúng tôi đang ngồi bên bờ sông Ba-by-lôn,
Nhớ về Si-ôn và khóc.
2Chúng tôi treo đàn hạc của chúng tôi
Trên cành dương liễu bên sông ấy.
3Vì ở đó những kẻ bắt chúng tôi làm thân lưu đày
Bảo chúng tôi ca hát;
Kẻ ngược đãi chúng tôi bắt chúng tôi phải hát vui vẻ;
Chúng bảo: “Hãy hát cho chúng ta một bài ca của Si-ôn đi!”
4Trên đất ngoại quốc,
Làm sao chúng tôi hát được bài ca của Đức Giê-hô-va?
5Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi,
Nguyện tay phải ta quên năng lực nó đi!
6Nếu ta không nhớ đến ngươi,
Chẳng coi Giê-ru-sa-lem là niềm vui tuyệt đỉnh của ta,
Nguyện lưỡi ta dính vào vòm miệng!
7Lạy Đức Giê-hô-va, xin nhớ những gì con cháu Ê-đôm đã làm;
Trong ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ,
Chúng reo lên: “Hãy phá hủy! Hãy phá hủy!
San bằng cho đến tận nền nó đi!”
8Hỡi con gái Ba-by-lôn, kẻ phải bị hủy diệt!#Khải 18:6.
Phước cho kẻ báo trả ngươi
Tùy theo điều ác mà ngươi đã làm cho chúng ta!
9Phước cho người bắt con nhỏ ngươi,
Và đập nát chúng trên đá!

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.


Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010

Encouraging and challenging you to seek intimacy with God every day.


YouVersion uses cookies to personalize your experience. By using our website, you accept our use of cookies as described in our Privacy Policy.