Giê-rê-mi 2
VIE2010

Giê-rê-mi 2

2
Lời tiên tri về nước Giu-đa
(2:1 – 45:5)
Y-sơ-ra-ên lìa bỏ Đức Chúa Trời
1Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi: 2“Hãy đi và nói vào tai dân Giê-ru-sa-lem rằng: Đức Giê-hô-va phán thế nầy:
‘Ta nhớ đến lòng trung thành của ngươi lúc ngươi còn trẻ,
Tình yêu của ngươi như cô dâu mới về nhà chồng,
Lúc ngươi theo Ta trong hoang mạc,
Trên vùng đất không gieo trồng.
3Y-sơ-ra-ên là dân biệt ra thánh cho Đức Giê-hô-va,
Là trái đầu mùa của hoa lợi Ngài.
Những ai ăn nuốt dân ấy sẽ mắc tội,
Tai họa sẽ giáng trên chúng.’”
Đức Giê-hô-va phán vậy.
4Hỡi nhà Gia-cốp và mọi gia tộc Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va! 5Đức Giê-hô-va phán thế nầy:
“Tổ phụ các ngươi có thấy điều bất chính nào trong Ta không
Mà đã lìa xa Ta,
Đi theo sự hư không,
Và trở thành những kẻ vô giá trị?
6Họ không hề hỏi: ‘Đức Giê-hô-va đâu rồi?
Ấy là Đấng đã đem chúng ta lên khỏi Ai Cập,
Dắt chúng ta qua hoang mạc,
Qua xứ hoang vu đầy hầm hố,
Miền đất khô cằn và trũng bóng chết
Nơi không có người qua lại,
Và chẳng ai dám ở.’
7Ta đã đem các ngươi vào một vùng đất trù phú
Để hưởng hoa quả và các sản vật tốt đẹp của nó.
Nhưng khi vào đó, các ngươi đã làm ô uế đất Ta,
Đã làm cho sản nghiệp Ta trở nên ghê tởm.
8Các thầy tế lễ không buồn hỏi: ‘Đức Giê-hô-va ở đâu?’
Những người giảng dạy luật pháp không còn biết đến Ta nữa.
Những kẻ chăn nổi lên chống lại Ta;
Các nhà tiên tri lại nhân danh Ba-anh mà nói tiên tri,
Chạy theo các thần tượng vô ích.”
9Đức Giê-hô-va phán:
“Vì vậy, Ta buộc tội các ngươi
Và buộc tội cả con cháu của các ngươi nữa.
10Hãy qua đảo Kít-tim mà xem,
Hãy cử người đến Kê-đa mà tìm hiểu thật kỹ càng;
Để xem đã từng có việc như thế bao giờ chưa.
11Có dân tộc nào thay đổi thần của mình không?
— Dù chúng chẳng phải là thần —
Thế mà dân Ta đã đổi vinh quang của mình
Để lấy thần tượng vô ích!
12Hỡi các tầng trời, hãy kinh ngạc về việc nầy,
Hãy rúng động và thật sự bàng hoàng.”
Đức Giê-hô-va phán vậy.
13“Dân Ta đã phạm hai điều ác:
Chúng đã lìa bỏ Ta,
Là nguồn nước sống;
Tự đào bể chứa nước,
Bể bị rạn nứt,
Không chứa nước được.
14Y-sơ-ra-ên có phải là một nô lệ hay một đầy tớ được sinh ra trong nhà chủ không?
Vậy tại sao nó lại bị cướp đoạt?
15Các sư tử tơ gầm gừ,
Rống lên chống lại nó,
Làm cho đất nó trở nên hoang vu;
Các thành nó bị thiêu hủy, không người ở.
16Ngay cả dân thành Nốp và Tác-pha-nết
Cũng cạo trọc đầu ngươi.
17Chẳng phải chính ngươi đã tự gây ra điều đó cho mình
Vì đã lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời,
Khi Ngài đang dắt ngươi trên đường đó sao?
18Bây giờ, ngươi được gì khi xuống Ai Cập
Để uống nước Si-ho?#2:18 Một nhánh của sông Nin.
Ngươi được gì khi qua A-si-ri
Để uống nước sông Ơ-phơ-rát?
19Tội ác ngươi sẽ trừng phạt ngươi,
Sự bội bạc của ngươi sẽ cáo trách ngươi.
Hãy nhận biết và thấy rõ sự xấu xa và cay đắng
Khi lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời,
Và không có lòng kính sợ Ta.”
Chúa là Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.
20“Từ lâu Ta đã bẻ ách,
Bứt đứt xiềng xích cho ngươi,
Nhưng ngươi lại nói: ‘Tôi sẽ không phục vụ nữa.’
Thật vậy, trên mọi đồi cao,
Dưới mỗi lùm cây rậm lá,
Ngươi cúi xuống như một gái điếm.
21Còn Ta, Ta đã trồng ngươi như một cây nho tuyển,
Từ giống nho thuần chủng.
Nhưng sao ngươi lại thoái hóa
Thành cây nho hoang tạp chủng?
22Dù ngươi có dùng thuốc tẩy
Và nhiều xà phòng để tẩy rửa chính mình,
Thì trước mặt Ta, dấu vết tội ác ngươi vẫn sờ sờ ra đó.”
Chúa Giê-hô-va phán vậy.
23“Làm sao ngươi dám nói: ‘Tôi đâu có bị ô uế,
Tôi đâu có theo thần Ba-anh’?
Hãy nhìn vào đường lối ngươi nơi thung lũng;
Hãy biết rõ điều ngươi đã làm,
Như con lạc đà cái tơ lanh lẹ, chạy lung tung.
24Như con lừa rừng quen sống trong hoang mạc
Hít gió khi động đực,
Ai có thể kìm hãm cơn thèm khát nó được?
Muốn tìm nó không có gì khó nhọc,
Cứ đến trong tháng nó động đực thì sẽ tìm được nó.
25Hãy giữ chân ngươi không đi chân đất,
Cổ ngươi không bị khát!
Nhưng ngươi nói: ‘Vô ích!
Tôi đã yêu thích các thần ngoại bang
Và sẽ đi theo chúng.’
26Kẻ trộm xấu hổ khi bị bắt quả tang thế nào.
Thì nhà Y-sơ-ra-ên,
Gồm vua chúa, giới lãnh đạo,
Các thầy tế lễ, các nhà tiên tri, cũng sẽ xấu hổ như thế.
27Chúng nói với khúc gỗ: ‘Ngài là cha tôi,’
Với cục đá: ‘Ngài đã sinh ra tôi.’
Vì chúng đã quay lưng,
Thay vì quay mặt lại với Ta.
Nhưng trong lúc hoạn nạn, chúng lại nói:
‘Xin mau cứu giúp chúng con!’
28Vậy chứ các thần mà các ngươi tự lập ra
Đâu cả rồi?
Nếu chúng có thể cứu các ngươi trong lúc hoạn nạn
Thì hãy để chúng đến cứu giúp đi!
Vì hỡi Giu-đa, ngươi có bao nhiêu thành
Thì cũng có bấy nhiêu thần kia mà!
29Sao ngươi còn dám tranh luận với Ta?
Tất cả các ngươi đều phản nghịch Ta.”
Đức Giê-hô-va phán vậy.
30“Ta đã đánh con cái các ngươi thật vô ích,
Chúng không chịu sửa dạy,
Gươm các ngươi đã giết các nhà tiên tri
Như sư tử vồ mồi.
31Hỡi các người trong thế hệ nầy! Hãy suy ngẫm lời của Đức Giê-hô-va:
Có phải đối với Y-sơ-ra-ên, Ta là một hoang mạc,
Một vùng đất tối tăm mù mịt chăng?
Thế sao dân Ta lại nói: ‘Chúng tôi muốn đi đâu thì đi,
Chúng tôi sẽ không đến với Ngài nữa’?
32Có trinh nữ nào quên đồ trang sức,
Hay có cô dâu nào quên áo cưới của mình không?
Nhưng dân Ta đã quên Ta
Từ bao ngày không đếm được.
33Thật ngươi đã khéo vạch đường mở lối
Để tìm kiếm tình yêu!
Ngươi còn dạy các đường lối đó
Cho cả những người đàn bà xấu nết.
34Trên vạt áo ngươi
Cũng vấy máu của người nghèo vô tội,
Dù ngươi không bắt quả tang họ đào ngạch khoét vách,
Nhưng bất chấp tất cả.
35Ngươi vẫn nói: ‘Tôi vô tội,
Cơn giận của Ngài đã lìa khỏi tôi!’
Nầy, vì ngươi nói: ‘Tôi không có tội.’
Nên Ta sẽ phán xét ngươi
36Làm sao ngươi có thể thay đổi đường lối mình
Nhanh như thế?
Ngươi đã xấu hổ về A-si-ri thể nào,
Cũng sẽ xấu hổ về Ai Cập thể ấy.
37Từ nơi đó, ngươi sẽ chắp tay trên đầu
Mà ra đi,
Vì Đức Giê-hô-va loại bỏ những kẻ mà ngươi trông cậy,
Chúng sẽ chẳng làm cho ngươi được thịnh vượng.”

© 2010 United Bible Societies. All rights reserved.


Learn More About Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010

Encouraging and challenging you to seek intimacy with God every day.


YouVersion uses cookies to personalize your experience. By using our website, you accept our use of cookies as described in our Privacy Policy.